Những kỷ niệm của những ngày đầu tôi về nhận nhiệm vụ Tổng Biên tập, những buổi trao đổi công việc thấu tình đạt lý và cả cái chất lãng tử, phóng khoáng của anh lại ùa về, vẹn nguyên như mới hôm qua. Giữa dòng chảy không ngừng của báo chí và phong trào công nhân, anh ra đi nhưng cái tình anh để lại với tòa soạn, với đàn em vẫn là một khoảng lặng đầy trân quý.
Người giữ lửa nội dung và cái hẹn ngày tiếp quản
Tháng 1 năm 2012, khi tôi nhận quyết định về làm Tổng Biên tập Tạp chí Lao động và Công đoàn, người đầu tiên tôi gặp gỡ, ngồi lại để trao đổi sâu sắc về công việc chính là anh Nguyễn Trọng Hiền, lúc bấy giờ đang là Phó Tổng Biên tập phụ trách Tạp chí.
Anh Nguyễn Trọng Hiền hơn tôi hai tuổi - một khoảng cách tuổi tác đủ để làm anh em ngoài đời nhưng trong công việc tại Tạp chí, anh luôn dành cho tôi một sự tôn trọng đúng mức với tư cách là người giúp việc, người cộng sự tin cậy.
![]() |
| Nhà báo Nguyễn Trọng Hiền, nguyên Phó Tổng Biên tập Tạp chí Lao động và Công đoàn ra đi thanh thản ở tuổi 72. |
Anh Nguyễn Trọng Hiền là người đã dành gần như cả cuộc đời mình để gắn bó với Tạp chí. Không ai hiểu việc vận hành, tổ chức phần nội dung, trang mục của tờ báo bằng anh. Anh thuộc nắm và hiểu rõ từng thói quen của cộng tác viên, hiểu rõ gu đọc của cán bộ công đoàn và có cách tiếp cận nhạy bén với hơi thở của phong trào công nhân và hoạt động công đoàn. Có anh quán xuyến mảng nội dung, một người mới về nhận nhiệm vụ đứng đầu như tôi thời điểm đó đã bớt đi rất nhiều bỡ ngỡ. Anh chính là chiếc “cầu nối” êm ái giúp tôi tiếp quản và điều hành Tạp chí một cách thuận lợi.
Chất lãng tử và mặt hai mặt của một tính cách quần chúng
Ai từng làm việc với anh Nguyễn Trọng Hiền đều biết anh là người có tính cách quần chúng, rất gần gũi với đồng nghiệp và đặc biệt luôn yêu quý, nâng đỡ đàn em. Anh sống hào sảng, không câu nệ, sẵn sàng dốc cạn túi vì bạn hay một đứa em có hoàn cảnh khó khăn. Anh không mấy quan tâm đến công tác quản lý, phần vì tính cách lãng tử thích tự do, phần vì anh không chọn đi sâu tìm hiểu các kiến thức quản trị khô khan. Anh yêu thích việc làm nghề, làm báo thuần túy hơn là việc giữ vai trò một nhà quản lý, điều hành.
Chính sự gần gũi, phóng khoáng như một “đại ca” ấy đã giúp anh chiếm nhiều tình cảm của cấp dưới và anh em tòa soạn. Tuy nhiên, ở góc độ của người đứng đầu cơ quan, tôi thấu hiểu rằng tính cách ấy cũng có mặt trái của nó trong công tác điều hành. Sự xuề xòa, thiếu tính nghiêm khắc trong quản lý đôi khi đã tạo ra những lỏng lẻo trong quản lý, khiến kỷ luật trong công việc không được chấp hành nghiêm túc quy chế hoặc tìm cách mưu cầu lợi ích cá nhân. Đó là những bài toán quản trị thực tế mà tôi và anh đã nhiều lần phải cùng nhau nhìn nhận và chấn chỉnh.
Nhưng vượt lên trên tất cả những tì vết hành chính thông thường ấy, điều đọng lại lớn nhất ở anh Nguyễn Trọng Hiền vẫn là một tấm lòng trong sáng với nghề và tình cảm chân thành với đồng nghiệp.
Những lời góp ý quý giá và sự ủng hộ thầm lặng
Trong suốt những năm tháng tôi điều hành Tạp chí, anh Nguyễn Trọng Hiền không chỉ làm tốt vai trò phụ trách nội dung mà còn là người tư vấn đáng tin cậy. Khi tôi đưa ra các quyết định lớn mang tính đột phá hay những thay đổi trong quản lý tòa soạn, anh luôn thẳng thắn đưa ra những lời góp ý, phản biện sắc sảo từ góc nhìn của người thấu hiểu nội bộ.
Và khi đã thống nhất được chủ trương, anh luôn là người đứng sau ủng hộ tôi một cách hết lòng, dùng uy tín của một “đại ca” để gắn kết anh em, xây dựng Tạp chí thành một khối đoàn kết. Những đóng góp thầm lặng nhưng đầy sức nặng ấy của anh là bệ đỡ quan trọng giúp tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ của một Tổng Biên tập trong giai đoạn đầy thử thách ấy. Tình cảm đó, sự ủng hộ vô tư đó là điều tôi luôn trân trọng, khắc ghi và biết ơn anh.
Lời tiễn biệt người anh, người đồng nghiệp
Giờ đây, người anh lãng tử của Tạp chí Lao động và Công đoàn ngày nào đã khép lại cuộc rong chơi dài để về với đất mẹ. Bản di chúc tinh thần mà anh để lại cho đời không phải là những văn bản quản lý khuôn thước mà là hàng ngàn trang viết thấm đẫm tình công nhân, là ký ức về một tấm lòng rộng mở chứa đựng được hết thảy anh em, bè bạn.
Nghĩ về anh, tôi nhớ đến câu nói muộn màng của anh lúc cuối đời: “Đời cũng được”. Vâng, cuộc đời anh đã “được” rất nhiều, được làm nghề mình yêu, được sống đúng với bản ngã hào sảng của mình và được ở lại trong nỗi nhớ thương trọn vẹn của những người đồng nghiệp cũ.
Xin thắp một nén tâm hương tiễn biệt anh - nhà báo Nguyễn Trọng Hiền, người anh, người cộng sự đáng kính. Cảm ơn anh vì tất cả những viên gạch nghĩa tình anh đã đặt lại cho ngôi nhà chung Lao động và Công đoàn năm xưa!
| Nhà báo Nguyễn Trọng Hiền - nguyên Phó Tổng Biên tập Tạp chí Lao động và Công đoàn (nay là Tạp chí Lao động Đoàn thể). Sau một thời gian lâm bệnh, do tuổi cao sức yếu, ông Nguyễn Trọng Hiền đã từ trần vào hồi 16 giờ 30 phút ngày 9 tháng 06 năm 2026 (tức ngày 24 tháng 04 năm Bính Ngọ), hưởng thọ 72 tuổi. Chương trình tang lễ được tổ chức như sau: Lễ viếng: Bắt đầu vào hồi 09 giờ 05 phút, ngày 13 tháng 06 năm 2026 (tức ngày 28 tháng 4 năm Bính Ngọ) tại Nhà tang lễ Bệnh viện Đống Đa (TP. Hà Nội). Lễ truy điệu và đưa tang: Tổ chức vào hồi 10 giờ 15 phút ngày 13 tháng 06 năm 2026. Hỏa táng: Tại Đài hóa thân Hoàn Vũ - Văn Điển, TP. Hà Nội. An táng: Tại Nghĩa trang Tham Mộc tại thôn Yên Điềm, xã Xuân Hòa, tỉnh Phú Thọ. |
Tin tức khác
Thử việc đạt yêu cầu nhưng không được ký hợp đồng, có đúng quy định?
Nghỉ ốm dài ngày trước khi nghỉ thai sản, người lao động có mất quyền hưởng trợ cấp thất nghiệp?
Khi công ty đổi tên pháp nhân, người lao động có được truy trả bảo hiểm thời gian thử việc?
Lao động nữ xin tạm nghỉ để dưỡng thai có cần xác nhận của bệnh viện công?
Tai nạn trên đường từ công ty về nhà có được xem là tai nạn lao động?
