Đứng lên sau tai nạn lao động - Bài 4: "Chuyến bay khác" của tiếp viên Bích Hường
Người lao động

Đứng lên sau tai nạn lao động - Bài 4: "Chuyến bay khác" của tiếp viên Bích Hường

HÀ AN
Tác giả: HÀ AN
Từ thương tật 79% sau vụ tai nạn giao thông được coi là tai nạn lao động trên đường đi làm, nữ tiếp viên Nguyễn Thị Bích Hường đã đứng dậy, sống một “cuộc đời thứ hai” - với điểm tựa bền bỉ là công đoàn và chuyên môn.

Vươn lên từ nỗi đau thương tật

Có những biến cố đến trong đời người lao động không chỉ lấy đi sức khỏe, nghề nghiệp, mà còn thử thách tận cùng nghị lực sống. Tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra vào rạng sáng mùng 6 Tết Canh Tý năm 2020 trên đường đi chuyến bay sớm đã đặt Nguyễn Thị Bích Hường, khi ấy là tiếp viên hàng không (thuộc Liên đội 2 – Đoàn tiếp viên) trẻ trung, năng động của Vietnam Airlines, trước bước ngoặt khắc nghiệt nhất cuộc đời.

Chiếc xe Mercedes lao sang làn đường ngược chiều trong trạng thái người lái dương tính với ma túy đã cướp đi sinh mạng của một tài xế xe ôm công nghệ và để lại trên cơ thể Hường thương tật vĩnh viễn 79%. Từ khoảnh khắc ấy, giấc mơ bay - biểu tượng của tuổi trẻ, khát vọng và sự độc lập nghề nghiệp mà Bích Hường đeo đuổi - đã khép lại.

Những ngày đầu sau tai nạn, Bích Hường phải giành giật sự sống trong phòng mổ. Bảy ca phẫu thuật lớn, hàng trăm ngày điều trị, phục hồi chức năng, những cơn đau hành hạ mỗi khi trái gió trở trời… đã trở thành một phần quen thuộc của đời sống mới.

Tiếp viên Nguyễn Thị Bích Hường chống nạng đến tòa theo đuổi vụ kiện đòi bồi thường. Ảnh: NVCC.
Tiếp viên Nguyễn Thị Bích Hường chống nạng đến tòa theo đuổi vụ kiện đòi bồi thường. Ảnh: NVCC.

Cơ thể chi chít sẹo, đôi chân không còn lành lặn, mỗi bước đi đều cần sự nỗ lực gấp trăm ngàn lần người bình thường. Nhưng nỗi đau thể xác chưa bao giờ là thử thách lớn nhất. Điều khiến người mẹ đơn thân ấy nhiều lần rơi vào tuyệt vọng là việc không thể tiếp tục làm nghề tiếp viên hàng không, trong khi con còn nhỏ cần chăm sóc, còn bản thân là lao động chính trong gia đình.

“Tôi từng nghĩ, chỉ cần hết đau và tự đứng dậy đi lại được là đủ”, chị Hường từng chia sẻ, nhưng ước mơ giản dị ấy với nhiều người là điều hiển nhiên lại là cả hành trình dài với chị.

Song song với cuộc chiến giành lại sức khỏe là cuộc mòn mỏi chờ thi hành án. Dù tòa án đã tuyên buộc bị cáo bồi thường 1,5 tỷ đồng từ tháng 7.2022, nhưng việc thi hành án kéo dài nhiều năm do vướng mắc pháp lý, xác minh tài sản, kê biên và phát mãi căn hộ liên quan.

Có những thời điểm, sau hàng loạt ca phẫu thuật tốn kém, chị Hường chỉ nhận được 60 triệu đồng bồi thường ban đầu, trong khi các khoản chi vẫn chồng chất. Sự chậm trễ ấy không chỉ gây khó khăn vật chất, mà còn khiến nỗi đau tinh thần thêm kéo dài.

Mãi đến giữa năm 2024, hơn 4 năm sau tai nạn, chị mới nhận đủ khoảng 1,2 tỷ đồng tiền bồi thường qua các đợt thi hành án. Khoản tiền ấy không thể bù đắp những mất mát đã xảy ra, nhưng phần nào khép lại hành trình pháp lý đầy gian nan.

Khi Công đoàn trở thành điểm tựa giữa giông bão

Theo chị Vũ Thị Kim Cúc - cán bộ Công đoàn Đoàn Tiếp viên, trong những ngày đen tối nhất ấy, Bích Hường không đơn độc. Ngay sau tai nạn, Đoàn Tiếp viên và Công đoàn Vietnam Airlines đã nhanh chóng vào cuộc, kêu gọi sự sẻ chia từ đồng nghiệp và cộng đồng.

Đoàn Tiếp viên thăm hỏi tiếp viên Nguyễn Thị Bích Hường sau cuộc phẫu thuật. Ảnh: Đoàn Tiếp viên
Đoàn Tiếp viên thăm hỏi tiếp viên Nguyễn Thị Bích Hường sau cuộc phẫu thuật. Ảnh: Đoàn Tiếp viên.

Nhiều đồng nghiệp đã nhanh chóng chia sẻ, lan tỏa thông điệp. Ai cũng bày tỏ mong muốn Bích Hường vượt qua nỗi đau. Chỉ trong thời gian ngắn, hơn 1,5 tỷ đồng đã được quyên góp, giúp Hường có thêm chi phí phẫu thuật, điều trị và trang trải cuộc sống khi chưa thể lao động bình thường trở lại.

Không chỉ hỗ trợ vật chất, điều đọng lại sâu sắc hơn là tình đồng nghiệp, nghĩa đoàn viên - thứ đã nâng Bích Hường đứng dậy từ vực sâu tuyệt vọng. Sau này, khi sức khỏe không còn cho phép bay, tổ chức Công đoàn và Đoàn Tiếp viên đã chủ động tính toán phương án bố trí công việc mặt đất phù hợp với thể trạng và trình độ của chị - một thạc sĩ kinh tế để chị có điều kiện chăm sóc, đưa đón con nhỏ. Sự đồng hành ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ, trách nhiệm và thấm đẫm tinh thần “không để người lao động bị bỏ lại phía sau”.

“Tôi biết ơn lãnh đạo Đoàn Tiếp viên và Công đoàn, nhất là Đoàn trưởng Đoàn Tiếp viên đã động viên tôi như người thân trong gia đình. Chính tình thương yêu và sự đùm bọc ấy, sự lo xa cho tương lai của người lao động sẽ gập ghềnh nếu mất đi thu nhập, bảo hiểm xã hội đã khiến tôi hết sức cảm động” - Bích Hường chia sẻ.

“Chuyến bay khác” của đời người

Hơn 5 năm sau biến cố, gặp lại Nguyễn Thị Bích Hường hôm nay, người đối diện không còn là cô tiếp viên trẻ trung năm nào, mà là một phụ nữ điềm tĩnh, chậm rãi, mang trong mình một sức mạnh nội tâm hiếm thấy. Chị có thể đi lại, làm công việc văn phòng, bán hàng online để tăng thu nhập, chăm lo cho con nhỏ và mẹ già. Cuộc sống không còn ồn ào, nhưng đủ đầy theo một cách khác - lặng lẽ và bền bỉ.

“Tôi từng mang những giấc mơ về mỗi chuyến bay. Nhưng bây giờ có lẽ tôi đang sống một cuộc đời thứ hai,” chị nói. Một cuộc đời không còn bầu trời xanh và tiếng động cơ phản lực nhưng có sự bình tâm, lòng biết ơn và khát vọng sống tử tế mỗi ngày.

Đứng lên sau tai nạn lao động - Bài 4:
Hường mong những nạn nhân trong các vụ tai nạn sớm "đứng dậy" làm lại cuộc đời. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Câu chuyện của Nguyễn Thị Bích Hường không chỉ là tai nạn ập đến với cá nhân, mà là minh chứng sinh động cho vai trò của tổ chức công đoàn và nỗ lực phối hợp với chuyên môn trong việc bảo vệ, chăm lo và đồng hành cùng người lao động khi rủi ro ập đến.

Ở đó, công đoàn không chỉ dừng lại ở những quy định, chế độ, mà hiện diện bằng hành động cụ thể, kịp thời, bằng sự thấu hiểu và trách nhiệm đến cùng. Chính sự nâng đỡ ấy đã giúp một người lao động bị thương tật nặng không gục ngã, không bị đẩy ra bên lề cuộc sống.

Từ tận cùng nỗi đau, chị Hường đã đứng dậy. Và phía sau hành trình ấy, có dấu ấn bền bỉ của công đoàn - điểm tựa nhân văn của người lao động trong những thời khắc mong manh nhất.

* Bài đăng trên Kỳ An toàn vệ sinh lao động, số 362, tháng 12/2025.

Tin mới hơn

Tết của những công nhân không có chuyến xe hồi hương

Tết của những công nhân không có chuyến xe hồi hương

Những ngày cuối năm, giữa những khu nhà trọ công nhân san sát ở TP. Đà Nẵng, khói bánh chưng quyện trong gió lạnh, tiếng cười xen lẫn nỗi nhớ quê. Với nhiều công nhân xa xứ, Tết năm nay không có chuyến xe hồi hương, nhưng bù lại là sự ấm áp, nghĩa tình nơi xóm trọ.
Nhịp cầu sẻ chia ở Bệnh viện Phụ sản - Nhi Đà Nẵng

Nhịp cầu sẻ chia ở Bệnh viện Phụ sản - Nhi Đà Nẵng

Nhiều năm qua, Phòng Công tác xã hội Bệnh viện Phụ sản - Nhi Đà Nẵng trở thành nhịp cầu thầm lặng kết nối cộng đồng với người bệnh. Không chỉ hỗ trợ nguồn lực, đây còn là điểm tựa tinh thần, đồng hành bệnh nhân và gia đình, góp phần lan tỏa những giá trị nhân văn trong môi trường y tế.
Những ca trực "giữ nhịp" mùa Xuân

Những ca trực "giữ nhịp" mùa Xuân

Giữa không khí rộn ràng của những ngày Tết ở Đà Nẵng, khi phố phường ngập tràn sắc xuân và mọi nhà sum vầy đoàn tụ, vẫn có những con người lặng lẽ bước vào ca trực. Từ lực lượng công an, điện lực, y tế đến quân đội, họ âm thầm "giữ nhịp" vận hành của thành phố, để mùa xuân nơi đây luôn an toàn, trọn vẹn và bình yên.

Tin tức khác

Ngành Ngân hàng: Đổi mới sáng tạo, nâng cao năng suất và bảo đảm an toàn bền vững

Ngành Ngân hàng: Đổi mới sáng tạo, nâng cao năng suất và bảo đảm an toàn bền vững

Chuyển hóa những khẩu hiệu hành động thành yêu cầu tự thân của mỗi đoàn viên, để đổi mới sáng tạo không còn là phong trào bề nổi mà thực sự trở thành động lực nội sinh mạnh mẽ thúc đẩy năng suất lao động và bảo đảm an toàn bền vững trong kỷ nguyên số.
Bảo đảm an toàn cho tàu cá và ngư dân trước mùa mưa bão 2026

Bảo đảm an toàn cho tàu cá và ngư dân trước mùa mưa bão 2026

Trong 4 tháng đầu năm 2026, đã có 37 người chết và mất tích cùng 10 tàu cá bị chìm trên biển. Trước con số báo động này, Nghiệp đoàn Nghề cá Việt Nam đã ra văn bản khẩn, yêu cầu các cấp cơ sở siết chặt kỷ cương an toàn lao động, sẵn sàng các phương án ứng phó với thời tiết cực đoan để bảo vệ tính mạng và tài sản cho đoàn viên, ngư dân.
Những “bóng hồng” lặng thầm vì sức khỏe cộng đồng

Những “bóng hồng” lặng thầm vì sức khỏe cộng đồng

Đằng sau các ca cấp cứu căng thẳng hay những ngày dài chăm sóc bệnh nhân mạn tính là hình ảnh các nữ điều dưỡng bền bỉ đồng hành. Sự tận tâm và trách nhiệm của họ trở thành điểm tựa quan trọng, nâng đỡ người bệnh trong từng giai đoạn điều trị.
Những người “gác cửa” thầm lặng tại bệnh viện

Những người “gác cửa” thầm lặng tại bệnh viện

Đội ngũ Khoa Kiểm soát nhiễm khuẩn là những "người gác cửa" thầm lặng, giữ vai trò tuyến đầu bảo vệ sức khỏe. Tại Bệnh viện Đà Nẵng nói riêng và các cơ sở y tế nói chung, họ miệt mài làm việc phía sau mỗi ca phẫu thuật, đặc biệt là ghép tạng. Công việc tỉ mỉ này là "lá chắn" vững chắc, ngăn chặn nhiễm khuẩn, đảm bảo thành công cho mọi điều trị.
Những “người thân” trong sắc trắng

Những “người thân” trong sắc trắng

Giữa ranh giới mong manh của sự sống, có những bàn tay ấm áp vỗ về, những lời động viên khe khẽ được gửi đi mỗi ngày. Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy lại trở thành điểm tựa, giúp người bệnh vững lòng đi qua tháng ngày nhọc nhằn.
Nữ điều dưỡng hết lòng vì người bệnh

Nữ điều dưỡng hết lòng vì người bệnh

Ở nơi tiếp xúc đầu tiên với người dân khi đến khám, điều dưỡng trưởng Hà Thị Mộng Thúy (Khoa Khám bệnh, Bệnh viện Y học cổ truyền thành phố Đà Nẵng) trở thành điểm tựa tin cậy của nhiều bệnh nhân. Sự tận tâm, ân cần của chị góp phần tạo cảm giác an tâm khi họ bước vào hành trình khám chữa bệnh.
Xem thêm