Có những nghề nghiệp được đo đếm bằng thành tích, bằng con số và những bản báo cáo khép kín, nhưng cũng có những nghề mà giá trị không thể cân đong bằng thước đo thông thường, bởi nó hiện diện trong những lựa chọn thầm lặng, trong sự hy sinh âm thầm và trong trách nhiệm không cho phép người làm nghề được chần chừ. Nghề Y là một nghề như thế.
Hành trình y nghiệp của Tiến sĩ Ngô Chí Hiếu (Trưởng khoa Tim mạch, Bệnh viện Việt – Pháp) và Tiến sĩ nhãn khoa Cát Vân Anh (Trưởng phòng Kế hoạch – Tổng hợp, Bệnh viện Mắt Trung ương) tưởng chừng là hai đường thẳng song song. Thế nhưng, câu chuyện của họ lại có một điểm giao thoa rực rỡ. Dù khác biệt về chuyên môn, dù một người đứng nơi đầu sóng lâm sàng, một người lo toan bài toán quản trị, họ vẫn cùng nhìn về một hướng: Lấy người bệnh làm trung tâm, lấy kỷ luật và sự tận tâm làm kim chỉ nam cho mọi hành động.
![]() |
| Tiến sĩ tim mạch Ngô Chí Hiếu,Trưởng khoa Tim mạch Bệnh viện Việt – Pháp. |
Từ "ánh mắt" - sự tận tâm của người giữ gìn ánh sáng
Trong hành trình làm nghề y, có những chuyên ngành mà kết quả điều trị được đo bằng chất lượng cuộc sống sau đó. Nhãn khoa là một lĩnh vực như thế - nơi mỗi ánh nhìn được gìn giữ không chỉ giúp người bệnh tiếp tục nhìn thấy thế giới mà còn giữ lại cho họ khả năng lao động, sự tự tin và mối liên kết với cuộc sống xung quanh.
Với Tiến sĩ Cát Vân Anh, lựa chọn gắn bó với nhãn khoa không đơn thuần là lựa chọn một chuyên ngành mà là lựa chọn một cách tiếp cận rất nhân văn với người bệnh. Bởi phía sau mỗi ca điều trị không chỉ là một đôi mắt cần can thiệp y khoa mà là một con người đang thấp thỏm trước nguy cơ mất đi ánh sáng - thứ tưởng như hiển nhiên nhưng lại trở nên vô cùng mong manh khi bệnh tật ập đến.
Trong môi trường bệnh viện luôn vận hành với nhịp độ cao, sự tỉ mỉ và kiên nhẫn là yêu cầu không thể thiếu. Mỗi chẩn đoán, mỗi quyết định đều đòi hỏi độ chính xác cao nhưng đồng thời cũng cần một ánh nhìn đủ chậm để lắng nghe, để thấu hiểu nỗi bất an của người bệnh. Chính trong những khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ ấy, người thầy thuốc không chỉ điều trị đôi mắt mà còn xoa dịu tâm lý, giữ gìn niềm tin cho những người đang đối diện với bệnh tật.
Trên cương vị Trưởng phòng Kế hoạch – Tổng hợp, chị đảm nhiệm một vai trò thầm lặng nhưng mang ý nghĩa nền tảng đối với hoạt động của bệnh viện: bảo đảm bộ máy vận hành kỷ cương, hiệu quả và nhân văn; kết nối giữa quản lý và chuyên môn; tạo điều kiện để đội ngũ y bác sĩ có thể toàn tâm toàn ý cho công tác điều trị. Công việc ấy không hiện diện trực tiếp trên bàn mổ hay trong phòng khám, nhưng lại âm thầm hiện diện trong từng quy trình, từng nhịp vận hành của bệnh viện mỗi ngày.
Ít người biết rằng, trước khi đảm nhiệm công tác quản lý, TS. Cát Vân Anh từng là công tác tại khoa Glôcôm, trực tiếp tham gia phẫu thuật và điều trị nhiều ca bệnh phức tạp. Xuất thân là bác sĩ nội trú, chị bước vào công tác quản lý không phải từ khoảng cách hành chính, mà từ trải nghiệm lâm sàng sâu sắc - nơi từng ánh nhìn của người bệnh đều gắn với trách nhiệm nghề nghiệp rất cụ thể, không cho phép sự chủ quan.
Một năm tu nghiệp tại Pháp - môi trường y học đề cao chuẩn mực, kỷ luật và trách nhiệm cá nhân đã góp phần bồi đắp cho chị phong cách làm việc cẩn trọng, điềm tĩnh và nhân văn. Những giá trị ấy không phô trương, không ồn ào nhưng thấm sâu vào từng lựa chọn nghề nghiệp, từng cách ứng xử với người bệnh và đồng nghiệp trong công việc hằng ngày.
Với chị, “ánh mắt” không chỉ là đối tượng điều trị. Đó còn là ánh mắt tin cậy khi người bệnh bước vào phòng khám; là ánh nhìn chờ đợi ngoài hành lang của người thân; và cũng là ánh nhìn tự soi chiếu, để người thầy thuốc mỗi ngày tự nhắc mình không được phép lơ là với nghề, không được quên đi trách nhiệm của người giữ gìn ánh sáng cho cuộc sống con người.
Điểm giao của nghề và đời
Có một ngày nghỉ hiếm hoi, cả gia đình cùng vài người thân chọn Đại Lải để ở lại qua đêm, tạm rời nhịp công việc căng thẳng thường ngày. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi để nghỉ ngơi, để bù đắp cho những ngày dài gắn với bệnh viện và ca trực.
Nhưng khi cuộc điện thoại từ bệnh viện vang lên, không một chút do dự, TS. Ngô Chí Hiếu lập tức lên xe quay trở lại Hà Nội để tham gia cấp cứu một ca bệnh khẩn cấp. Không cần giải thích nhiều, không cần chuẩn bị tâm lý, sự lựa chọn ấy đến gần như bản năng - phản xạ quen thuộc của một người đã quen đặt sinh mệnh người bệnh lên trên mọi kế hoạch riêng.
![]() |
| TS. Cát Vân Anh, Trưởng phòng Kế hoạch – Tổng hợp Bệnh viện Mắt Trung ương. |
Gần trưa hôm sau, khi ca cấp cứu đã qua thời khắc nguy hiểm, anh mới quay lại Đại Lải, tiếp tục buổi gặp gỡ cùng gia đình như thể mọi việc diễn ra là điều hiển nhiên. Không ai hỏi thêm, cũng không ai trách móc.
Với những người thân bên cạnh, những cuộc điện thoại như thế không còn xa lạ. Chúng đã trở thành một phần của đời sống thường nhật - nơi mọi dự định cá nhân đều có thể dừng lại bất cứ lúc nào trước sinh mệnh của người bệnh.
Trong những khoảnh khắc rất đời như thế, “ánh mắt” và “trái tim” không còn là khái niệm chuyên môn mà trở thành sự thấu hiểu lặng lẽ giữa những người cùng sống trong nhịp nghề y.
Sự hy sinh không chỉ nằm ở người khoác áo ra đi trong đêm, mà còn ở những người ở lại - chấp nhận gác lại niềm riêng, quen dần với những bữa cơm muộn, những cuộc sum họp dang dở, để người thầy thuốc có thể yên tâm làm tròn trách nhiệm với người bệnh.
Chính ở điểm giao thầm lặng ấy, nghề và đời không còn là hai thế giới tách biệt. Nghề y bước vào đời sống gia đình bằng sự cảm thông và chia sẻ, còn đời sống gia đình trở thành điểm tựa tinh thần để người thầy thuốc đủ vững vàng tiếp tục bước vào những ca trực dài, những quyết định sinh tử phía trước.
Đó không phải là những hy sinh ồn ào mà là sự chấp nhận bền bỉ, lặp đi lặp lại mỗi ngày - thứ làm nên sức bền nghề nghiệp của những gia đình thầy thuốc.
Đến "trái tim" - nơi người thầy thuốc giữ nhịp sống
Nếu nhãn khoa là nơi gìn giữ ánh sáng cho cuộc đời thì tim mạch là nơi giữ nhịp đập cho sự sống. Ở đó, mỗi quyết định chuyên môn không chỉ cần chính xác, mà còn phải nhanh, dứt khoát và tuyệt đối tỉnh táo. Chỉ một khoảnh khắc chậm trễ cũng có thể để lại những hệ quả không thể đảo ngược.
Trong không gian đặc thù ấy, người thầy thuốc không chỉ đối diện với bệnh lý, mà còn đối diện trực tiếp với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Với TS. Ngô Chí Hiếu, hành trình làm nghề gắn liền với áp lực và trách nhiệm ở mức cao nhất của nghề y. Một ca trực lúc 1 giờ sáng đầu tháng 3 vẫn còn in đậm trong ký ức của ê-kíp hồi sức. Bệnh nhân là một du khách người Nga, 35 tuổi, được chuyển cấp cứu từ Ninh Bình trong tình trạng sốc tim nặng sau vài ngày sốt, nôn và suy kiệt nhanh chóng. Khi tới bệnh viện, chị khó thở dữ dội, tím tái, huyết áp tụt, nhịp tim dồn dập - dấu hiệu của một tình trạng nguy kịch có thể cướp đi sự sống bất cứ lúc nào.
Các đánh giá khẩn cấp cho thấy tình trạng tràn dịch đa màng nghiêm trọng, đặc biệt là tràn dịch màng tim gây ép tim cấp. Chỉ định can thiệp được đưa ra ngay trong đêm, dù tiên lượng rất dè dặt. Người chồng trẻ gần như không nói được nhiều tiếng Anh, chỉ lặp lại trong nước mắt: “Doctor, she is young… she need a life”
Không có nhiều lời giải thích dài dòng. Chỉ có một câu trả lời ngắn gọn: “I’ll try my best.”
Thủ thuật được tiến hành ngay tại giường. Dưới mũi kim, từng mililit dịch được hút ra, và màu da người bệnh dần hồng trở lại. Sau nhiều giờ căng thẳng, tình trạng sốc được kiểm soát, bệnh nhân thoát khỏi ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Vài ngày sau, chị đủ điều kiện xuất viện, trở về Nga cùng chồng. Có lẽ họ sẽ không còn dịp gặp lại những người thầy thuốc trong đêm hôm ấy. Nhưng với ê-kíp hồi sức, đó là một đêm trắng đáng nhớ khi một sinh mệnh được giữ lại bằng quyết định nhanh, trách nhiệm và sự tận tâm của cả tập thể.
Tim mạch là chuyên ngành mà từng nhịp tim đều mang theo sinh mệnh, nơi người bác sĩ không cho phép mình do dự, cũng không có chỗ cho sai sót.
Áp lực ấy không chỉ hiện diện trong phòng cấp cứu mà còn theo người thầy thuốc về đến ngưỡng cửa gia đình, bởi mỗi cuộc gọi có thể đồng nghĩa với một sinh mệnh đang chờ được giữ lại.
Trước khi công tác tại Bệnh viện Việt – Pháp, anh từng làm việc tại khoa A9, Bệnh viện Bạch Mai và giữ cương vị Trưởng khoa Hồi sức tích cực Bệnh viện Tim Hà Nội - những môi trường lâm sàng nơi sinh tử hiện diện mỗi ngày. Xuất thân từ môi trường bác sĩ nội trú, anh được tôi luyện trong những ca bệnh nặng nhất, nơi mỗi quyết định chuyên môn đều gắn liền với sự sống còn của người bệnh.
Chính những năm tháng ấy đã hình thành ở anh một tác phong làm việc kỷ luật, chặt chẽ và quyết đoán - những phẩm chất không thể thiếu trong lĩnh vực tim mạch.
Sáu tháng tu nghiệp tại Pháp giúp anh tiếp cận các chuẩn mực điều trị tim mạch hiện đại, đồng thời củng cố một cách tiếp cận nghề nghiệp đề cao trách nhiệm cá nhân và tính kỷ luật. Những giá trị ấy không chỉ thể hiện trong chuyên môn mà còn trong cách tổ chức công việc, cách ra quyết định và cách đối diện với áp lực nghề nghiệp hằng ngày.
Có những buổi tối muộn, khi bữa ăn gia đình vừa bắt đầu, đồng hồ đã chỉ gần 23 giờ, một cuộc điện thoại lại vang lên. Không chần chừ, anh đứng dậy rời bàn ăn, khoác áo và đến thẳng bệnh viện.
Với bác sĩ tim mạch, những khoảnh khắc như thế không phải ngoại lệ mà là một phần tất yếu của nghề - nơi thời gian riêng tư luôn có thể nhường chỗ cho sinh mệnh người bệnh.
Trên cương vị Trưởng khoa Tim mạch, anh không chỉ trực tiếp điều trị, mà còn gánh vác trách nhiệm tổ chức, đào tạo và dẫn dắt đội ngũ. Quản lý một khoa lâm sàng trong bối cảnh y học hiện đại đòi hỏi sự cân bằng tinh tế giữa kỷ luật chuyên môn, cập nhật tiến bộ khoa học và xây dựng tinh thần đoàn kết.
![]() |
| Gia đình TS. Ngô Chí Hiếu và TS. Cát Vân Anh. |
Đó là công việc đòi hỏi “trái tim” không chỉ khỏe về chuyên môn, mà còn đủ vững vàng để chia sẻ áp lực, truyền niềm tin và giữ nhịp ổn định cho cả một tập thể đang ngày đêm đối diện với sinh tử.
Ở nơi mỗi nhịp tim đều mang theo sự sống, người thầy thuốc không chỉ là người điều trị, mà còn là người giữ nhịp cho niềm hy vọng. Và chính từ những quyết định thầm lặng, lặp đi lặp lại mỗi ngày ấy, giá trị của nghề y được khẳng định không bằng lời nói, mà bằng sự tận hiến bền bỉ và trách nhiệm không cho phép dừng lại.
Hai con đường y khoa - Một hành trình phụng sự
Một người gắn bó với ánh sáng của đôi mắt, một người gắn bó với nhịp đập của trái tim. Hai chuyên ngành khác nhau, hai nhịp công việc khác nhau nhưng cùng hội tụ ở một điểm chung: Đặt con người ở vị trí trung tâm của mọi quyết định y khoa.
Trong đời sống thường nhật, có những bữa cơm muộn, có những cuộc trò chuyện ngắn sau ngày làm việc kéo dài, nơi câu hỏi không còn là “hôm nay có mệt không” mà là “ca bệnh đã ổn chưa”. Nghề y, trong những khoảnh khắc rất đời ấy, hiện diện không như một áp lực cần giấu đi, mà như một sợi dây gắn kết, được sẻ chia bằng sự thấu hiểu và đồng cảm.
Chính sự thấu hiểu ấy giúp họ giữ được sự cân bằng hiếm có giữa công việc và đời sống riêng, để không đánh mất sự nhân ái trong guồng quay nghề nghiệp đầy áp lực. Gia đình, vì thế, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc - nơi bù đắp những khoảng trống của thời gian, nuôi dưỡng sức bền cho một hành trình làm nghề dài lâu và không ít hy sinh.
Hai con đường y khoa tưởng chừng song song nhưng thực chất lại song hành trong cùng một lựa chọn: Làm nghề bằng trách nhiệm, kỷ luật và lòng tận tâm, để mỗi ngày trôi qua đều xứng đáng với niềm tin mà người bệnh đã gửi gắm.
Từ ánh mắt đến trái tim - Lan tỏa giá trị nhân văn
Nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam, câu chuyện về hai tiến sĩ bác sĩ không chỉ gợi nhắc về y đức hay tri thức chuyên môn mà còn cho thấy chiều sâu nhân văn của một nghề nghiệp đặc thù - nơi lao động trí óc luôn đi kèm với áp lực tinh thần và những hy sinh khó gọi thành tên.
Ở nơi ánh mắt cần được giữ lại và trái tim cần được bảo vệ, mỗi công việc, mỗi quyết định của người thầy thuốc đều mang theo niềm tin và hy vọng của con người. Không phô trương thành tích, không ồn ào trước ánh đèn, họ chọn cách làm nghề bền bỉ, chuẩn mực và lặng lẽ - từ phòng bệnh, phòng mổ cho đến những công việc quản lý phía sau hậu trường y tế.
Câu chuyện của họ cũng là hình ảnh thu nhỏ của hàng vạn gia đình thầy thuốc Việt Nam hôm nay - nơi nghề y không chỉ hiện diện trong giờ làm việc mà còn thấm vào nếp sống, vào những bữa cơm muộn, những cuộc sum họp dang dở và sự sẻ chia thầm lặng giữa những người thân.
Có lẽ chính nền tảng bác sĩ nội trú, cùng những năm tháng làm việc ở những tuyến điều trị nặng nề nhất, đã hình thành nên một lựa chọn nghề nghiệp nhất quán: Kỷ luật, chuẩn mực và đặt sinh mệnh người bệnh lên trên mọi kế hoạch riêng.
Nhìn từ “ánh mắt” đến “trái tim”, đó không chỉ là câu chuyện về hai con người cụ thể mà còn là lời nhắc nhở lặng lẽ nhưng sâu sắc về ý nghĩa của sự cống hiến. Những người thầy thuốc đã chọn đứng ở nơi khó khăn nhất, để giữ lại ánh sáng, giữ lại nhịp sống và giữ lại niềm tin cho cộng đồng bằng tất cả trách nhiệm, lòng nhân ái và sức bền của người lao động ngành y.
Tin tức khác
Người giữ lửa ở nơi những tâm hồn lạc lối
Giữ Tết cho người lao động trong cơn sóng gió thị trường
"Vua Thắng Cố" Si Ma Cai
Bay bằng trái tim người lính
Gió Phan Rang và tiếng gọi bầu trời


