![]() |
PHẦN 20
Hết tuần đầu của em trai, Ngọc bịn rịn chia tay bố mẹ để lên thành phố. Cuộc sống này, xét cho cùng vẫn cứ phải tiếp diễn dù chúng ta có trải qua những đớn đau lớn đến thế nào đi chăng nữa. Thắp nén nhang cho em, Ngọc nhắm mắt lại, cầu nguyện và tự hứa với em trai mình: “Minh, em hãy phù hộ cho tất cả mọi người em nhé. Chị nhất định sẽ sống tốt, sẽ thực hiện tâm nguyện của em. Ở một nơi xa, em hãy tiếp thêm nghị lực cho chị, được không em?"
Xong xuôi, Ngọc quay ra dặn dò mẹ, nước mắt lưng tròng:
- Bố mẹ, dù sao thì Minh cũng đi rồi. Con biết bố mẹ ở nhà một mình sẽ rất buồn, rất nhớ em ấy. Nhưng bố mẹ phải giữ gìn sức khỏe. Thời gian tới, con sẽ về thăm bố mẹ nhiều hơn. Con cũng sẽ tính toán để bố mẹ lên ở cùng con, hoặc một cách nào đó để gia đình chúng ta ở cạnh nhau. Nhưng hiện tại con còn nhiều việc phải làm, vì thế mong bố mẹ nén đau thương, đừng vì em mất rồi mà hao tổn sức lực quá nhiều. Như thế em con ở trên trời sẽ đau lòng lắm.
- Mẹ biết rồi, con lên trên đó cũng phải giữ gìn sức khỏe, đừng có khóc nhiều vì nhớ em… Âu đó cũng là cái số. Muốn em con ra đi thanh thản thì người sống chúng ta phải vui vẻ, khỏe mạnh. Bằng không em con đi mà chẳng yên lòng đâu.
- Con biết rồi ạ.
Ngọc thầm cảm ơn trời phật vì bố mẹ đã không gục ngã như cô sợ hãi. Đúng là những người đã đi qua đủ đắng cay của cuộc đời, không gì là không thể vượt qua. Trong khoảnh khắc ấy, Ngọc đã nghĩ rằng giá mà năm xưa cô cũng kiên cường được như thế, dám đối diện với bi kịch tồi tệ nhất thì cô đã không để cuộc đời mình rối rắm như lúc này. Rõ ràng biết cái kết không thể thay đổi nhưng lại đánh cược cả cuộc sống của mình vào đó. Cô cứ lo nghĩ cho bố mẹ nhưng hóa ra, người cuối cùng bố mẹ phải lo nghĩ lại là chính cô.
Ở một góc xa, bóng 2 người đàn ông cao lớn đứng nói chuyện với nhau. Bố Ngọc tần ngần, mãi mới có thể mở lời:
- Hai bác không biết mối quan hệ của cháu và Ngọc là thế nào, thôi thì cũng chỉ dám coi cháu là bạn của con bé. Thay mặt bà ấy, bác cảm ơn cháu vì suốt thời gian qua luôn ở bên, giúp đỡ Ngọc cũng như gia đình bác. Con bé Ngọc bên ngoài thì ngang ngạnh, cứng đầu vậy thôi chứ thực ra trong lòng rất yếu đuối. Nó lại ở trên thành phố 1 mình. Hai bác chẳng quen ai cả, chỉ biết có cháu. Mong cháu để ý đến con bé trong giai đoạn này một chút. Hai bác già rồi, giờ chỉ còn Ngọc làm niềm an ủi duy nhất. Nhưng hai bác sống ở quê quen rồi, không thể bỏ làng, bỏ xóm mà lên thành phố ở với Ngọc được. Ở trên đó, có gì, cháu giúp đỡ Ngọc nhé. Bác thật lòng biết ơn.
- Bác đừng nói thế. Cháu nhất định sẽ bảo vệ cô ấy. Có thể thời điểm này chưa phải là lúc thích hợp để cháu xin phép bác một số điều, nhưng cháu hứa với bác sẽ luôn ở bên chăm sóc và lo lắng cho Ngọc. Khi nào cô ấy thực sự sẵn sàng, cháu sẽ về thưa chuyện cùng bác.
Đàn ông là vậy, nói ít hiểu nhiều, bố Ngọc vỗ lên vai Nam như một sự giao phó, cậy nhờ. Ngọc cũng vừa tới, cô và Nam chào tạm biệt bố mẹ rồi lên chuyến xe cuối ngày rời đi.
***
Đưa Ngọc vào nhà, thu xếp đồ đạc cho cô xong, Nam không nán lại lâu. Anh đã đi nhiều ngày, mẹ ở nhà chắc chắn cũng rất lo lắng. Ban đầu Nam chỉ dự định đến ở nhà Ngọc, chăm sóc cho cô lành bệnh, sau đó lại đi tiếp vì công việc của Minh ở quê. Nam hiểu tính mẹ hay lo lắng, chắc chắn đang ngóng con trai nhiều lắm nên chỉ kịp ôm lấy Ngọc một cái, dặn dò:
- Em cũng mới đỡ vết thương trên người thôi, đừng chủ quan quá. Vừa xong công việc nên chắc chắn còn mệt. Em ăn gì rồi nghỉ ngơi một chút đi. Anh về nhà luôn, bố mẹ chắc cũng nóng ruột lắm rồi. Vài hôm nữa anh sẽ qua với em.
- Vâng, anh về đi không hai bác mong.
Nam hôn nhẹ lên trán Ngọc một cái, nhìn cô ấm áp rồi ra về. Ngọc cất tiếng gọi theo:
- Anh Nam,… cảm ơn anh.
- Câu cảm ơn ấy làm anh buồn đấy. Vì nó có nghĩa là em coi anh là người ngoài. Chúng ta là một cơ mà.
Nam đi rồi, Ngọc ngồi xuống giường thẫn thờ. Cô nằm vật ra giường, nước mắt cứ thế chảy không ngừng. Cứ ngỡ có thể tạm gác nỗi đau mất em lại, vậy mà khi ở một mình, Ngọc lại nhớ thương em trai đến quay quắt. Cô nhoài người về phía chiếc bàn kê ở đầu giường, với lấy khung ảnh có hình mình và em trai. Càng ngắm nhìn cô lại càng thấy đau lòng quá đỗi.
Cốc, cốc, cốc
Tiếng gõ cửa vang lên, Ngọc đoán là Nam. Có lẽ anh quên gì đó hoặc là Nam lại kiểu vì nhớ cô, vì bịn rịn mà kiếm cớ quay lại. Ngọc phải lau vội nước mắt đi, không dám để anh thấy mình khóc như thế này, bằng không thế nào Nam cũng mắng cô một trận.
- Đợi em một chút. Anh sao thế? Anh lại quên gì à?
Ngọc vừa nói vừa mở cửa ra, chỉ khoảng vài giây, cô thấy mắt mũi tối sầm lại sau cái tát trời giáng, tưởng như cháy rát da mặt. Ngọc đổ ập người xuống đất, quay cuồng… Cô ngước lên nhìn, còn chưa kịp định hình thì mấy gã đàn ông lao vào, đập phá đồ đạc trong nhà. Sau một hồi điên cuồng, chúng trói tay Ngọc lại. Sợi dây thừng thít chặt lấy cổ tay, ngoặt về phía sau. Chúng lôi xềnh xệch Ngọc lên chiếc xe ô tô đỗ ngay phía ngoài.
Mọi thứ diễn ra trong chừng 10 phút, nó nhanh đến mức Ngọc cũng không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lên xe rồi, một gã đàn ông túm lấy tóc Ngọc, kéo cô giật ngửa ra phía sau, nói phả vào mặt:
- Con chó cái này, dám chọc giận anh Bách. Mày đúng là chán sống rồi con ạ. Giờ tốt hơn hết là mày nên nghĩ cách nói làm sao, van xin, quỳ lạy anh ấy như thế nào để anh ấy tha cho mày đi, chứ không mày sống chẳng bằng chết đâu.
Lần này, Ngọc không được đưa tới khách sạn như mọi khi mà đưa tới một khu bãi đất hoang. Cô bị bịt mắt nên khi mở ra cũng không biết được đường tới đây như thế nào. Tới nơi. Ngọc bị trói vào một chiếc cột dựng giữa nhà hoang. Bách đi tới, tay cầm roi da, thuốc hút không ngừng.
Bách quất liên tục những sợi roi đó vào người Ngọc. Bách không hỏi, Ngọc không cầu xin và anh ta cứ thế đánh. Bách đánh tới khi chính bản thân anh ta mệt không còn hơi sức để đánh tiếp mới chịu dừng lại. Bách ra ghế ngồi, nhìn vào cô gái đang sắp ngất đi vì đau đớn kia, hất hàm hỏi:
- Mày biết tội của mày chưa?
- Anh Bách, em biết, anh căm giận em. Làm tới mức này rồi, anh cứ tra tấn hay làm bất cứ điều gì mà anh muốn. Em chỉ xin sau khi anh hả giận, xin hãy buông tha cho em. Em xin anh đấy.
Bách lại như bị chọc giận, đứng lên, thét vào mặt Ngọc.
- Mày chỉ cần trả lời tao một câu thôi, rồi tao sẽ quyết có buông tha cho mày hay không?
- Là câu gì, anh nói đi.
- Nhưng tao muốn, mày phải nói thật, lấy chính cái chết của em trai mày mà thề, lấy tính mạng của bố mẹ mày mà cam đoan rằng mày không nói dối, mày có dám thề không?.
Ngọc chỉ biết gật đầu, Bách cười:
- Được, vậy mày nói đi, mày muốn dừng lại là bởi vì mày yêu thằng nhãi ranh kia và mơ mộng được cùng nó kết hôn, đúng không?
Ngọc nhìn sâu vào mắt Bách, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ. Cô ngước mắt lên trời. Cô không thể nói dối vì đã thề trước tính mạng của bố mẹ mình. Và dù biết những điều cô nói sẽ khiến Bách nổi điên nhưng cô vẫn phải thú nhận:
- Đúng là… em yêu anh Nam. Em có rung động trước anh ấy. Em cũng mơ mộng được trở thành vợ Nam. Đó cũng là chuyện dễ hiểu mà, đúng không anh? Em cũng là con người, là một cô gái thôi. Bao năm qua bên anh, em đâu có được xem là người. Em đâu có được ai coi trọng. Gặp một người như anh Nam, em dĩ nhiên phải rung động mà thôi. Nhưng em biết điều đó sẽ không thể nào thành sự thật được, đó chỉ là sự viển vông mà thôi. Và việc em muốn dừng lại cũng không hoàn toàn vì chuyện đó, em chỉ muốn được sống một cuộc đời của riêng mình. Dù có không gặp anh Nam thì em cũng luôn khao khát được như thế. Em thừa nhận là, nhờ anh Nam, em muốn điều đó sớm hơn một chút mà thôi.
Bách lao vào bóp chặt lấy cằm của Ngọc:
- Câm mồm! Mày câm mồm cho tao! Tao hỏi gì thì nói nấy, tao đâu có khiến mày trình bày nhiều. Với tao chuyện mày yêu Nam, nghĩa là mày cắm sừng tao trong lúc đang dùng tiền của tao, hưởng thụ trên sự chu cấp của tao. Mà điều đó là tối kỵ. Tao không cho phép. Đáng lẽ tao không độc tài với mày, đáng lẽ tao cũng không làm tới mức này nếu như mày chỉ đơn thuần là muốn dừng lại. Nhưng đây là mày chơi tao một vố, mày hiểu không? Mày lại còn yêu đương với cấp dưới của tao. Sự mất mặt này, tao nuốt không trôi. Mày muốn dừng lại vì giờ em trai mày chết rồi, mày không cần tiền của tao nữa đúng không? Điều đó càng chứng tỏ là mày coi thường tao, chỉ lợi dụng tao. Thế nên tao sẽ không dễ dàng buông tha cho mày đâu, mày biết chưa?
Ngọc cố gắng dùng hết sức còn lại để trả lời Bách:
- Em biết không thể nào khiến anh nguôi giận lúc này. Vậy anh muốn em phải làm gì nữa thì anh mới chịu buông tha?
Bách vuốt ve phần đùi đang tứa máu, rồi lại mân mê gương mặt, cười man rợ:
- Anh cũng chưa biết nên làm gì với cô em cho vui nữa. Để anh nghĩ đã nhé. Anh hứa, sẽ không khiến em thất vọng đâu. Nhưng trước mắt, cô em cứ tạm thời ở đây ít hôm đã, khi nào nghĩ ra kịch vui anh sẽ báo. Em ở đây mà suy nghĩ, sám hối vì những gì em đã làm với anh đi.
Trước khi rời đi, Bách căn dặn hai thằng đệ tử:
- Chúng mày ở đây trông chừng nó. Khát thì cho uống nước, tuyệt đối không cho ăn. Mà tao nhắc nhé, nó dù có là cái giẻ rách để tao chùi chân thì chúng mày cũng không đứa nào được động vào nó. Chỉ cần đứa nào có ý đồ sờ mó con đàn bà của tao thôi, tao cũng sẽ cho biết tay đấy.
- Vâng, thưa giám đốc.
Đêm hôm ấy, Ngọc bị nhốt ở khu nhà hoang cùng với 2 tay cao lớn, bặm trợn. Cô có cảm giác như thần chết đang đứng kế bên mình. Mới lành từ trận tra tấn trước, lại mất sức vì những ngày đám tang của em, giờ thêm đòn roi của lần này, Ngọc cảm thấy không thể nào cố thêm được nữa. Trong khoảnh khắc ấy, cô đã nghĩ, giá mà Bách giết cô luôn đi để được giải thoát khỏi kiếp sống này thì tốt biết bao.
Nhưng rồi trong đầu Ngọc lại nghĩ đến bố mẹ. Người cho cô cuộc sống này là họ, chỉ có bố mẹ mới có quyền tước đi mạng sống của cô mà thôi. Cô phải thay em báo đáp ơn sinh thành ấy. Cô còn chưa làm được gì cho bố, cho mẹ. Cô nhất định không được chết! Cô phải sống. Thậm chí phải thật tỉnh táo để đối phó với Bách. Những chuyện tồi tệ nhất có thế nào đi chăng nữa cũng phải bình tĩnh mà đối diện.
Cả đêm hôm đó, Nam gọi vào máy của Ngọc rất nhiều cuộc mà không được. Người cầm điện thoại của Ngọc đương nhiên là Bách. Mỗi lần chiếc điện thoại rung lên, Bách lại sôi máu trong người. Khi bắt đầu về nhà với vợ, Bách tắt nguồn điện thoại, ném nó vào cốp ô tô.
***
Không gọi được cho Ngọc khiến ruột gan Nam nóng như lửa đốt. Nếu không phải giờ đã gần 12h đêm, có lẽ Nam sẽ lao ngay đến nhà cô rồi. Không phải là Nam ngại đêm tối mà bởi vì mẹ anh sẽ rất lo lắng nên anh buộc lòng phải cố chờ tới sáng.
Thấy phòng con còn chưa tắt điện, bà Cúc gõ cửa rồi bước vào:
- Con chưa ngủ à? Sao thế? Mẹ thấy con cứ đứng ngồi không yên, đi đi lại lại trong phòng? Có chuyện gì à?
- Mẹ, con… con gọi cho Ngọc không được, không biết cô ấy có sao không nữa?”
- Hai đứa cãi nhau à?
- Không phải vậy mẹ ạ. Nhưng gia đình Ngọc vừa có tang. Em trai cô ấy mất. Con cũng đã cùng với Ngọc về đó lo tang sự. Con chỉ lo cô ấy mệt mỏi quá, ở nhà một mình gặp vấn đề gì.
Mới nghe con trai nói thế, bà Cúc đã sốt ruột:
- Thôi chết, chuyện hệ trọng như thế sao con không báo với bố mẹ một câu. Con thật là… Em trai cái Ngọc còn trẻ thế mà đã chết. Dù hai đứa có chưa chính thức ra mắt đôi bên gia đình đi chăng nữa, ngay cả khi mới chỉ là bạn thì bố mẹ cũng nên về thăm hỏi gia đình họ chứ. Con không nói thật là thất lễ quá.
- Con xin lỗi. Tại lúc biết tin, con đang ở nhà Ngọc. Chuyện cũng đột ngột quá, con không nghĩ ngợi được gì nhiều, chỉ hộ tống cô ấy về quê ngay sau đó. Gia đình Ngọc chỉ có 2 người con, Ngọc là con gái, chân yếu tay mềm nên chuyện tang sự hôm đó con cũng phải phụ giúp nhiều thành ra cũng không kịp báo bố mẹ. Vả lại lúc đó tang gia bối rối, họ cũng không có tâm trạng đâu để tiếp nhận việc bố mẹ là ai mà về viếng. Con nghĩ hôm nào 49 ngày em ấy, cả gia đình mình cùng về thắp hương rồi chào hỏi cũng được mẹ ạ.
Bà Cúc thở dài thườn thượt:
- Ừ, thôi cũng đành vậy. Khổ thân con bé Ngọc quá. Chắc nó đau lòng lắm. Không có gì đau đớn bằng mất đi người thân đâu. Nhà lại chỉ có hai chị em, chắc quấn nhau lắm. Em mất sớm thế này chị gái đau lòng cũng phải thôi. Mà con điện thoại cho con bé không được à? Hay nó mệt quá nên ngủ quên, điện thoại lại hết pin nên không biết. Thôi giờ cũng muộn lắm rồi. Con vào giường nghỉ đi. Sáng mai mẹ con mình sang chỗ Ngọc từ sớm nhé. Con cho mẹ đi cùng với. Mẹ cũng muốn gặp con bé. Không biết thì thôi, biết rồi lại càng thương nó hơn. Con bé ngoan ngoãn, hiền lành như thế, cú sốc này không biết có chịu đựng nổi không? Lại còn ở một mình như thế, hay buồn đau nghĩ ngợi lắm.
- Vâng.
Bà Cúc đi về phía cửa, định khép cánh cửa lại rồi như nhớ ra điều gì, bà quay vội lại:
- À, hay mai con lựa lời nói với Ngọc, hay nó về nhà mình ở ít hôm. Phòng con bé Loan em con còn trống. Mẹ coi Ngọc như con gái vậy. Dù hai đứa mới chỉ yêu nhau nhưng mẹ rất quý nó. Biết con bé khổ thế này mẹ không đành lòng. Con gái mà ở một mình trong lúc tâm trạng nhiều u uất không tốt đâu. Con cố thuyết phục Ngọc về đây ở tầm vài tuần. Coi như nhà mình có thêm người cũng vui, mà con bé cũng khuây khỏa. Con bé chắc sẽ ngại đấy nên con phải nói khéo vào nhé.
Nam ôm lấy mẹ:
- Con cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã yêu thương bạn gái con như vậy. Con yêu Ngọc rất nhiều vì thế con thật sự rất mừng khi mẹ cũng ưng thuận Ngọc. Mẹ hứa nhất định sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng phải yêu thương Ngọc nhé. Cô ấy tội nghiệp lắm mẹ ạ.
Bà Cúc đánh yêu vào tay con trai:
- Chưa gì đã phải rào trước đón sau, phải chặn tôi bằng mấy câu mặc cả này để sau này tôi không bắt nạt vợ anh chứ gì? Anh yên tâm đi, bà mẹ chồng này không phải là người độc ác đâu.
Đêm hôm ấy với Nam quá dài. Anh trằn trọc mãi không ngủ được, chốc chốc lại xem trời đã sáng chưa. Mới hơn 5h Nam đã dậy chuẩn bị mọi thứ. Anh gọi lại vào máy của Ngọc nhưng vẫn không có người hồi đáp.
8h30 sáng, trong khi Nam đang cùng mẹ chuẩn bị đi tới nhà Ngọc thì bất ngờ Nam nhận được điện thoại từ số máy của cô gọi đến. Nam sốt sáng đứng ra phía ngoài sân để nghe:
- Em sao thế? Anh gọi cho em cả đêm hôm qua không được? Em có biết anh lo thế nào không?
Mặc sự lo lắng đó, đầu dây bên kia không trả lời. Phải tới hơn 2 phút, dù cho Nam có hỏi liên hồi, người điện cũng vẫn lặng im. Linh tính mách bảo khiến Nam nghĩ tới chuyện bất thường:
- Anh Bách, là anh đúng không?
Lúc này, Bách mới cười khà khà:
- Quả đúng là người thông minh. Thú thật, phải cho cậu nghỉ việc tôi cũng hơi tiếc một nhân viên đấy. Nhưng biết làm sao được khi mà cậu thay vì chọn làm nhân viên của tôi lại muốn thành tình địch.
Sợ bố mẹ nghe thấy, Nam phải chạy ra phía ngoài cổng để nghe:
- Anh Bách, sao anh lại cầm điện thoại của Ngọc. Anh nhốt cô ấy ở đâu rồi?
- Cậu hỏi lạ, Ngọc là con đàn bà của tôi, tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi mà sao cậu cứ không chịu hiểu nhỉ? Nói cho cậu biết, không chỉ điện thoại, thứ gì mà tôi muốn tôi cũng có thể cầm.
- Ngọc đâu rồi? Anh nhốt cô ấy ở đâu rồi?
- Xem anh nôn nóng như thế này, tôi thật sự lại thấy xúc động quá. Đúng là như phim thật rồi. Cậu không cần phải nóng vội. Ngọc đang ở chỗ tôi, giờ tôi sẽ cho người đưa cô ấy về. Cậu tới nhà Ngọc mà đón người tình bé nhỏ đi nhé.
Nói rồi, Bách tắt máy mặc cho Nam gào thét trong bất lực. Anh lập cập quay trở vào nhà, vội tìm một cái cớ để giải thích cho mẹ, thuyết phục bà ở lại. Vừa quay vào, thấy mẹ đã đội nón mũ sẵn sàng, tay xách theo bao nhiêu là hoa quả:
- Nói chuyện điện thoại xong chưa con? Đi thôi, mẹ nóng ruột gặp con bé Ngọc quá.
- Mẹ… Ngọc có chút công việc phải đi giải quyết bây giờ. Con sẽ đưa cô ấy đi. Vì thế, con qua nhà Ngọc một mình thôi nhé. Đồ của mẹ con sẽ cầm đi để đưa cho cô ấy…
- Ừ, thế thôi đành vậy. Mà chuyện tối qua mẹ nói với con, con nhớ thử ướm ý cái Ngọc xem thế nào nhé.
- Vâng, con biết rồi mẹ ạ.
Vừa nói Nam vừa hớt hải dắt chiếc xe máy rời đi…
Ở một nơi khác, Bách xoay tròn chiếc điện thoại của Ngọc trong tay, rồi lẩm bẩm:
- Chúng mày cứ diễn màn kịch lãng mạn, ngọt ngào đi. Để xem bố mẹ chúng mày nhận quà từ tao sẽ cảm thấy thế nào?
Bách điện thoại cho cấp dưới:
- Làm mấy thứ như tao dặn. Nhớ là thuê người chuyển gấp trong sáng nay nhé.
Anh biết Ngọc đang đau lòng, đây là hành động xoa dịu duy nhất mà anh có thể nghĩ được lúc này. Giọt nước mắt ... |
Anh chạm lên làn da của cô, cái khoảnh khắc chạm vào da thịt của Ngọc, những xúc cảm của lần đầu hai cơ thể ... |
Về tới cửa nhà Ngọc, Nam vẫn còn bịn rịn mãi, chưa muốn rời đi. Anh chạy vội vào nhà, nhìn Ngọc tiếc nuối. Nam ... |
Tin mới hơn
Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích
Tin tức khác
Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động
