![]() |
PHẦN 22
Gương mặt bà Cúc khi ấy chỉ thiếu điều muốn đánh vào thân xác Nam hàng trăm cái cho hả giận. Từ trước tới nay, Nam luôn là niềm tự hào, sự hãnh diện của bà, vậy mà giờ đứa con ưu tú ấy đang khiến bà hoảng sợ đến thế này.
Bà Cúc cứ khóc, còn bố Nam thì bất lực đứng bên. Bao nhiêu năm tình nghĩa vợ chồng, ông hiểu hơn ai hết, một lời chen vào lúc này có thể khiến cảm xúc trong bà bị đẩy tới cao trào, không thể kiểm soát. Ai là người thắt nút thì phải là người cởi nút, ông nháy mắt với cô con gái, ra hiệu không được nói gì. Dưới nền nhà, Nam đang quỳ gối, bám lấy tay mẹ nhưng bà chẳng đoái hoài.
Một hồi rất lâu sau, bà Cúc mới bình tĩnh lại để bắt đầu câu chuyện:
- Bây giờ anh nói tường tận cho mẹ nghe mọi việc, không được nửa lời gian dối. Nếu không anh đừng bao giờ coi cái thân già này là mẹ nữa. Anh với con bé đó là thế nào? Anh nói đi.
Nam nhìn mẹ:
- Trước hết con muốn xin lỗi mẹ về tất cả mọi việc. Ban đầu, con đưa Ngọc về chỉ vì… bị mẹ hối thúc. Việc con và Ngọc đóng giả người yêu của nhau rất tình cờ, sau đó vì mẹ hiểu lầm, con cũng không tiện giải thích nên hai đứa đành phải diễn màn kịch đó. Nhưng sau này… con yêu cô ấy thật lòng mẹ ạ. Và cô ấy cũng rất yêu quý bố mẹ. Chúng con không có ý định giấu mãi, chỉ là muốn giải quyết xong mọi việc rồi chínhthức thưa chuyện.
- Yêu? Anh biết về quá khứ của con bé đó không? Anh có biết những thứ nhơ bẩn này không mà mở mồm nói câu yêu thế?
Bà Cúc ném vào mặt con trai những tấm ảnh giường chiếu của Ngọc.
- Con biết mẹ ạ. Khi mới biết, con cũng chán ghét y như cảm xúc của mẹ bây giờ vậy. Nhưng rồi càng tiếp xúc, con lại càng nhận ra cô ấy không như mình nghĩ. Ngọc là bị đẩy vào đường cùng không lối thoát nên mới phải lựa chọn như vậy.
- Anh nhầm rồi, cảm xúc của mẹ không phải là chán ghét… mà là ghê tởm, ghê tởm anh hiểu không? Ngay cả bây giờ chạm tay vào mấy thứ bẩn thỉu này tôi cũng rùng hết cả mình chứ đừng nói nghĩ tới việc đã từng yêu thương con bé đó. Thậm chí tôi còn định đón nó về đây sống nữa… Ôi, tôi thật là có mắt như mù rồi.
- Mẹ, con xin mẹ đấy, xin mẹ đừng dùng những từ ngữ nặng nề như vậy để nói về Ngọc. Cô ấy đáng trách nhưng cũng đáng thương lắm mẹ ạ.
- Anh đúng là ăn phải bùa mê thuốc lú của con bé đó rồi. Loại gái có thể làm tới những chuyện như thế kia thì chẳng trách người khờ khạo như anh lại chẳng mê mệt nó. Mẹ nói cho anh tỉnh, trên đời này ai cũng có nỗi khổ riêng, nhưng không thể vì cứ khổ mà làm chuyện trái với luân thường đạo lý, cứ khổ là làm những cái việc vô đạo đức rồi lại đổ tại hoàn cảnh. Thế thì xã hội còn ra cái trật tự gì nữa.
Thấy vợ có vẻ đang mỗi lúc một mất kiểm soát trong lời nói, bố Nam ngồi xuống cạnh vợ, vỗ vai:
- Bà cứ bình tĩnh, chuyện cũng xảy ra rồi, cứ để con nó nói. Biết đâu nghe xong câu chuyện của nó, bà lại nghĩ khác đi hoặc chí ít là dịu bớt hơn phần nào.
Bà Cúc quay ra nổi cáu với chồng:
- Lại được cả ông nữa, ông còn ở đó mà bênh nó. Ông chẳng tự hào con trai ông giống ông, có mắt nhìn người, tìm được vợ đẹp, vợ ngoan nữa đi.
Nam ngắt ngang lời:
- Mẹ, mẹ nghe con nói 1 lần thôi được không? Không phải vì con mà vì mẹ nên một lần nghe chính xác những gì về cuộc đời Ngọc. Còn sau đó, phán xét như thế nào, nhìn nhận cô ấy ra sao thuộc về chính mẹ. Con sẽ không dám bắt mẹ yêu thương hay đón nhận cô ấy nếu mẹ không muốn…
Thấy con trai nói vậy, bà Cúc cũng không nỡ nổi khùng lên, bà im lặng, cố nhẫn nhịn. Nam nắm lấy tay mẹ mà nói:
- Mẹ… Ngọc là cô gái có học thức, có chuyên môn tốt và cô ấy làm rất được việc. Nhưng năm cuối đại học, cô ấy biết tin em trai mình bị mắc bệnh ung thư. Lúc đó cần phải có tiền chữa trị cho em. Ngọc và em trai rất thân thiết, cô ấy không đành lòng để em mình ra đi khi còn trẻ như vậy. Vả lại lúc đó, bố mẹ Ngọc cũng không thể chấp nhận được sự thật nghiệt ngã đấy. Giữa lúc ấy, Ngọc gặp một tay giám đốc giàu có. Hắn theo đuổi cô ấy và cho cô ấy tiền. Ngọc đã nhắm mắt đưa chân vì đó là cách có tiền nhanh nhất mà cô ấy có thể làm được trong lúc cấp bách. Toàn bộ tiền đó cô ấy dùng để chu cấp cho em trai chữa bệnh. Ngọc chưa bao giờ sống nhởn nhơ, sung sướng từ những đồng tiền mà chính cô ấy cũng cảm thấy ghê tởm đó cả mẹ ạ. Ngọc đã muốn thoát ra khỏi kiếp sống đó nhưng hắn ta đã không đồng ý. Ngay cả bây giờ, cô ấy bị đánh đập, bị hành hạ, tra tấn… cô ấy vẫn không được yên. Những gì mà bố mẹ nhận được hôm nay cũng là trò của hắn ta. Ngọc khổ tâm nhiều lắm, cô ấy sai nhưng không phải là người xấu bố mẹ ạ.
Bà Cúc thở dài nhìn cậu con trai. Cứ nghĩ đến hình ảnh của Ngọc ngoan ngoãn, đảm đang, nấu cả mâm cơm nhanh nhẹn bà lại cũng có chút chạnh lòng. Bà Cúc biết, giờ có nói điều gì cũng không thể thay đổi được thằng con trai. Nam là người hiền lành, nhu mì nhưng lại quyết đoán. Con bà sẽ không vì sức ép gì mà thay đổi, trừ khi chính nó cảm thấy điều đó là không đúng. Bà cố gắng phân tích cho con:
- Thôi được rồi, coi như mẹ đã vội vàng đánh giá một con người, mẹ mới chỉ nhìn hiện tượng mà áp đặt bản chất, đó là mẹ sai. Mẹ sẽ không đánh đồng lựa chọn của Ngọc với nhân cách của nó. Nhưng điều đó không có nghĩa là mẹ sẽ chấp nhận Ngọc làm con dâu nhà này. Những gì đã xảy ra là một cái án tâm lí quá lớn với tất cả chúng ta. Cứ cho là bố mẹ nhắm mắt cho qua đi thì chính bản thân con, liệu con có dám chắc cả đời sẽ không bị ám ảnh bởi việc con bé từng là gái bao của một người đàn ông khác không? Hôn nhân là câu chuyện dài, là câu chuyện cả đời người, không phải là cái khoảnh khắc bốc đồng của tình yêu. Đến chẳng có những vết chàm đó thì vợ chồng sống được với nhau cũng cần bao dung, tha thứ rất nhiều mới đi tới cùng được. Việc Ngọc làm rõ ràng là không tốt đẹp, điều tệ hại hơn nữa là con lại biết quá rõ những chuyện không tốt đẹp đó. Sau này sống cùng, có thể rồi con sẽ dùng chính những điều này để giày vò Ngọc, làm khổ con bé, hoặc nếu không, những điều này sẽ lại giày vò con, làm khổ chính con. Như thế có đáng không? Là cha, là mẹ, mẹ không thể nào nhìn hôn sự của con như thế ngay từ khi còn chưa bắt đầu được.
Nam đứng dậy quả quyết:
- Mẹ, con rất hiểu cho những lo lắng của mẹ. Con cũng không dám chắc ngày mai sẽ như thế nào, con có còn đủ bao dung và tha thứ cho cô ấy cả đời không. Nhưng hiện tại, đó là người con gái mà con yêu và muốn cưới làm vợ mẹ ạ. Con xin mẹ hãy chấp nhận và tác thành cho chúng con. Cả con và cô ấy đều cần sự ủng hộ này từ mẹ.
Tiếng bà Cúc hét lên:
- Không đời nào, trừ khi thân già này chết đi.Con biết đấy, gia đình này chưa bao giờ khinh thường người khác. Dù cho con có đưa về một cô gái không xinh đẹp, vụng về, con nhà nghèo khó, học hành cũng không được cao hay bất cứ điều gì kém cỏi đi chăng nữa cũng không sao nhưng… thứ duy nhất phải có là sự tử tế và đạo đức, con hiểu không. Mẹ có thể chấp nhận Ngọc như một cô gái lầm đường lạc lối và không khinh ghét nó nhưng không thể chấp nhận cô gái như thế là con dâu mình. Chuyện đó là không bao giờ.
- Vậy con xin lỗi mẹ khi con không thể rời xa cô ấy được.
Nhìn thấy con quay lưng định đi lên phòng, bà Cúc hét lên:
- Vậy được, anh đã coi những lời của mẹ không ra gì thì mẹ cũng coi như không có đứa con như anh. Anh muốn đi đâu thì đi, muốn cưới ai thì cưới. Coi như hai thân già này chết rồi.
Nam dừng lại vài nhịp trên bậc cầu thang, rồi anh nhìn mẹ, sau đó bước lên phòng. Nam thu dọn quần áo, ném vào một chiếc valy. Vừa lúc đó, em gái chạy lên:
- Anh. Sao anh lại dùng thái độ này để nói với mẹ? Rõ ràng anh đã sai mà. Chuyện yêu một cô gái như thế, anh bảo làm sao mẹ có thể ngay lập tức chấp nhận được. Ngay cả khi cô ấy tốt, hoàn lương thì anh cũng phải cho mẹ thời gian. Anh làm như thế này không phải là đổ thêm dầu vào lửa sao? Anh càng chống đối dữ dội thì mẹ lại càng thấy chị Ngọc không ra gì khi đã khiến con trai bà trở thành người như thế này.
Nam thẫn thờ ngồi xuống giường:
- Anh biết. Nhưng anh không muốn nói dối mẹ thêm nữa. Em biết nếu bây giờ anh nhân nhượng, anh vờ làm theo ý mẹ, vờ nói rằng sẽ không yêu Ngọc nữa, sau này mẹ phát hiện ra sự thật, nghĩa là anh lại thêm một lần nữa lừa dối mẹ. Chi bằng bây giờ thẳng thắn bày quan điểm và quyết định của mẹ để mẹ chấp nhận còn hơn.
Loan ngồi xuống cạnh anh trai, khẽ hỏi:
- Anh đã nghĩ kĩ chưa? Chuyện ở bên chị Ngọc ấy? Thật sự anh không có chút gợn nào sao? Đúng là… câu chuyện về cuộc đời chị Ngọc có khiến người ta thấy thương. Cùng là phận con gái, em thấy xót xa lắm nhưng bảo em coi như không có chuyện gì xảy ra thì… em không làm được. Nhìn những bức ảnh kia, em nghĩ rằng cứ mỗi lần đối diện với chị ấy, em sẽ lại nghĩ về những điều tồi tệ đó. Trong khi anh xác định yêu chị ấy, muốn cưới chị ấy làm vợ, anh không sợ chính bản thân mình không vượt qua được những điều đó à? Rồi cuối cùng anh khổ, chị ấy cũng không sung sướng gì.
- Đúng, anh có sợ. Anh cũng chưa biết mình sẽ học cách quên mọi thứ như thế nào. Nhưng có một cái mà anh chắc chắn được, đó là chuyện mình yêu cô ấy và không thể rời xa cô ấy. So với nỗi sợ kia, anh nghĩ điều này còn đáng sợ hơn nên anh tin mình sẽ tự tìm ra cách để xóa bỏ mọi ám ảnh.
Nam quay sang nhìn em gái, nắm tay dặn dò:
- Chắc thời gian tới anh sẽ còn khiến mẹ phiền lòng nhiều. Tạm thời anh ra ngoài, đến nhà Ngọc ở. Cô ấy cũng đang gặp nhiều nguy hiểm do tay kia không chịu buông tha. Bọn anh sắp cán đích rồi, anh phải đồng hành cùng cô ấy. Hắn đã gửi những thứ này tới đây mà không thể chia rẽ bọn anh, hắn sẽ tiếp tục làm chuyện khác… Anh sợ nếu một mình Ngọc đối diện, có thể cô ấy sẽ làm những việc tiêu cực mất. Em trai Ngọc vừa mất, tinh thần cô ấy đang hoảng loạn rất nhiều. Dù anh và chị ấy có đến với nhau hay không thì với tư cách của một con người, anh cũng không đành lòng đứng nhìn cô ấy chết chìm trong sự tuyệt vọng này được. Hãy giúp anh, năng đưa con qua đây chơi cho mẹ khuây khỏa. Chừng nào mẹ bình tâm lại rồi, anh nhất định sẽ cầu xin mẹ tha thứ”
Loan khẽ gật đầu, cố nói với anh trai trước khi Nam xách vali quần áo rời khỏi nhà:
- Anh đừng giận mẹ. Bố mẹ cũng có suy nghĩ riêng của mình…
Nam mỉm cười:
- Anh hiểu mẹ. Anh thương mẹ còn không hết. Mẹ chắc đau lòng vì anh lắm… Vì thế em… nhớ phải…
Giọng Nam nghẹn lại, không nói thêm được gì nữa. Nam kéo vali xuống nhà. Bà Cúc đã vào phòng nằm. Bà nghe rõ tiếng con trai chào trước khi rời đi nhưng không đáp lại. Lần đầu tiên bà cảm thấy bất lực với cậu con trai ngoan ngoãn của mình. Mà điều đau khổ là ở chỗ, nó lại vì một cô gái chẳng ra gì…
***
Trên chiếc taxi về nhà, nước mắt Ngọc không ngừng chảy. Cô đã nghe thấy hết câu chuyện của bố mẹ và Nam. Cô không còn mặt mũi nào để bước vào. Hơn nữa cô sợ, sự có mặt của mình lúc đó sẽ khiến bà Cúc tăng xông không chịu nổi. Lúc đó, khi thấy Nam bất chấp tất cả, cãi lời mẹ để bên mình, Ngọc đã lặng lẽ rời đi…
Ngọc về nhà, đóng chặt cửa lại và bật khóc!
Hơn 1 tiếng đồng hồ sau, Nam đứng ngoài cửa, gõ cửa thật mạnh:
- Ngọc, mở cửa cho anh.
Ở trong nhà, Ngọc thấy tim đau nhói. Cô nói với Nam:
- Anh về đi Nam, về đi
- Em sao vậy, mở cửa ra đi, có chuyện gì từ từ nói.
- Em không muốn gặp anh nữa. Anh mau về đi.
- Em đừng có như vậy nữa được không? Mau mở cửa cho anh.
Ngọc khóc nấc lên:
- Anh Nam… em biết mọi chuyện rồi. Bách đã điện thoại cho em, anh ta nói cho em tất cả. Em cũng biết việc bác gái vì chuyện của em mà phải vào nhập viện. Anh đừng chống đối với bác nữa, chuyện đó chỉ làm em thấy tội lỗi hơn thôi. Việc của em, hãy để em tự giải quyết, đừng tìm em nữa. Em xin anh đấy. Nếu anh thật lòng có tình cảm với em thì đừng giày vò em bằng cách này. Em sẽ không thể nào tha thứ cho mình khi làm cho mẹ anh đau khổ như vậy được đâu.
Nam đứng ngoài, nuốt lấy từng lời mà Ngọc nói. Đúng là ở vị trí của Ngọc, chắc chắn cô sẽ cảm thấy rất tồi tệ, không thể nào đối diện với Nam. Anh nghĩ suy một lát rồi trả lời:
- Được, vậy anh không phiền em nữa. Anh về đây. Nếu có vấn đề gì cần anh giúp đỡ thì gọi cho anh.
Tiếng bước chân Nam rời đi, càng lúc càng xa… Ngọc ngồi khuỵu gối trong nhà, tiếng khóc tức tưởi. Vài phút sau, cô mở vội của lao ra, nhìn về phía cuối con đường. Đột nhiên, có người tiến tới, bế thốc cô lên cánh tay:
- Em ngang bướng thật đấy, khóc đến lả người đi như thế kia, nhớ anh đến mức này nhưng lại cố chấp đòi đuổi anh đi. Tại sao cứ phải tìm cách né tránh anh như vậy. Chúng mình đến giờ này em vẫn còn muốn đẩy anh ra sao.
Vừa nói, Nam vừa bế Ngọc vào nhà. Anh đặt cô xuống giường, dặn dò:
- Em nằm yên đấy, không được cử động, đợi anh một chút.
Ngọc vẫn tròn xoe đôi mắt nhìn Nam. Sự dịu dàng của anh làm cô không cưỡng lại được. Ngọc ngoan ngoãn nằm trên giường, chờ đợi. Trong lúc đó, Nam ra phía ngoài, kéo chiếc vali quần áo của mình vào nhà, đóng sầm cánh cửa, khóa chặt lại. Anh mở ngọn đèn vàng ấm áp ở đầu giường của Ngọc, sau đó tắt phụt ngọn điện sáng trưng của căn phòng đi. Không gian bây giờ tĩnh mịch và bình yên, chỉ có chút ánh sáng dìu dịu của ngọn đèn vàng…
Hai người đã từng bên nhau vài đêm. Anh cũng đã từng ôm Ngọc ngủ, nhưng giữa họ chưa từng một lần vượt qua ranh giới. Ở cái tuổi hừng hực, rạo rực này, đương nhiên họ có những thèm khát bản năng. Nhưng Ngọc thì mặc cảm bản thân, còn Nam thì dè chừng vì sợ làm tổn thương hay xúc phạm tới người con gái có quá nhiều điều trăn trở ấy. Anh sợ sự quyết liệt của mình lại khiến Ngọc nghĩ rằng anh đang coi thường cô, lợi dụng cô.
Hôm nay lần đầu tiên cả hai nếm trải cảm giác đó. Ngọc đương nhiên đã từng có cả trăm lần làm chuyện ấy với Bách nhưng đó đâu phải là đỉnh cao của tình yêu. Sự hòa hợp này mới là thứ hạnh phúc thấu tận tâm can…
Sau màn cao trào ấy, Nam nằm ôm lấy Ngọc vào lòng. Ngọc nói với anh:
- Mẹ buồn vì anh nhiều lắm đúng không? Tại sao anh lại cãi lại mẹ như thế. Rõ ràng là chúng ta sai ngay từ đầu mà. Sao anh không ở nhà, hãy cho mẹ thời gian chứ…
- Anh muốn giải quyết mọi chuyện theo cách nhanh nhất có thể. Anh không muốn mất thời gian thêm nữa. Mẹ là người phụ nữ nhân hậu. Anh biết cách này mẹ sẽ đau lòng nhưng thà như thế còn hơn là cố theo ý mẹ sau đó lại lén lút lái mọi chuyện theo cách của mình.
Nam cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Ngọc rồi bàn với cô:
- Chúng mình có con đi được không em? Anh biết chuyện này sẽ thiệt thòi cho em. Em sẽ lại phải chịu thêm điều tiếng. Nhưng… cách thức thì quan trọng gì, quan trọng là kết quả. Chúng mình hãy có con, sau đó sống hạnh phúc bên nhau. Mẹ không phải là người lòng dạ sắt đá để nhìn con, nhìn cháu mình bên ngoài đâu. Rồi mẹ sẽ chấp nhận. Khi đó, anh tin mẹ cũng sẽ lại yêu thương em như ngày đầu thôi…
- Anh định đặt mọi chuyện vào thế đã rồi như vậy ư? Như vậy càng khiến mẹ buồn lòng hơn đấy. Vả lại, em không đáng để anh phải làm từng ấy chuyện bất hiếu với bố mẹ.
- Anh đã quyết định rồi, không thay đổi được đâu. Mà giờ em xem, anh là kẻ vừa thất nghiệp, vừa không có nhà để ở. Anh còn phải ăn bám vào em đây này. Em mà không cưu mang anh, anh biết bấu víu vào đâu.
Nam khẽ nhắm mắt lại mơ màng… Gương mặt mệt mỏi. Ngọc nói:
- Thôi mọi chuyện từ từ tính, anh ngủ đi, trông anh mệt lắm rồi.
Nam cười lí lắc:
- Tại em đấy, tại em làm anh không kiềm chế được nên mới thành ra vậy đấy.
Ngọc chẳng có lòng dạ đâu để bông đùa với Nam. Cô nép mình vào vòng tay anh, nằm cảm nhận hơi ấm từ tấm thân này….
Đêm đã về khuya, Nam ngủ! Ngọc ngắm nhìn gương mặt anh. Những ngày qua thật dài, nó không chỉ khiến Ngọc đớn đau cả về thể xác lẫn tinh thần mà chính Nam cũng kiệt quệ. Anh hốc hác, gầy rộc đi trông thấy. Ngọc đưa taychạm nhẹ lên từng đường nét trên gương mặt ấy, nhẹ nhàng hôn lên môi Nam:
- Em xin lỗi, vì tất cả…
Ngọc mỉm cười. Hôm nay cô thấy lòng nhẹ bẫng, giống như cảm giác mình được hồi sinh. Ngọc đưa tay lau nước mắt cho ... |
Bách quất liên tục những sợi roi đó vào người Ngọc. Bách không hỏi, Ngọc không cầu xin và anh ta cứ thế đánh. |
Anh biết Ngọc đang đau lòng, đây là hành động xoa dịu duy nhất mà anh có thể nghĩ được lúc này. Giọt nước mắt ... |
Tin mới hơn
Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích
Tin tức khác
Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động
