Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21)
Đời sống

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21)

Lam Giang
Tác giả: Lam Giang
Ngọc mỉm cười. Hôm nay cô thấy lòng nhẹ bẫng, giống như cảm giác mình được hồi sinh. Ngọc đưa tay lau nước mắt cho Nam.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21)

Bách trở lại nơi giam giữ Ngọc. Cô lúc này đã ngất đi vì mệt. Bách sai đám đệ tử:

- Tạt nước lạnh vào mặt cho nó tỉnh lại đi. Mà đêm qua chúng mày không làm gì nó đấy chứ?

- Dạ không, bọn em tuyệt đối không có cái gan đó ạ?

Sau đó một tay to con cầm cả xô nước lạnh hắt vào người Ngọc. Vết thương trên cơ thể buốt lên tới tận óc. Ngọc mãi mới có thể mở mắt:

- Chào ngày mới, em yêu! Đêm qua em ngủ ngon chứ? Tôi thì không được ngủ ngon cho lắm vì có một gã cứ điện thoại làm phiền. Chắc nó cũng lo cho em lắm đấy. Thế nên giờ tôi sẽ cho người đưa em về. Điện thoại của em đây, tôi để vào túi xách cho nhé. Tôi cũng đã báo với Nam đến nhà mà chăm em rồi đấy.

Trong cái lúc thân người và đầu óc mụ mị ấy, Ngọc còn tưởng cuối cùng thì Bách cũng hả giận rồi, cũng buông tha cho cô rồi. Ngọc nhìn Bách bằng ánh mắt biết ơn:

- Anh Bách… Anh tha lỗi cho em rồi đúng không? Có phải anh đã chấp nhận bỏ qua cho em mọi chuyện rồi phải không? Nếu anh chưa nguôi giận, anh cứ đánh thêm đi cũng được. Em còn chịu được. Chỉ cần xong xuôi, xin anh hãy cho em được sống một cuộc đời bình thường thôi. Đời này, kiếp này em sẽ không quên ơn anh.

Bách mỉm cười sắc lạnh:

- Được, anh hứa, anh sẽ không hành hạ thể xác em nữa. Dù sao anh cũng là người thương hoa tiếc ngọc. Trinh tiết của em, thanh xuân của em, thân xác của em… Nói gì thì nói anh cũng không nỡ vùi dập nó. Nên từ giờ, anh sẽ không đánh đập, không hành hạ em nữa.

Nói mấy lời đó với Ngọc xong, Bách ra lệnh với đám đàn em:

- Chúng mày đưa Ngọc về nhà. Chú ý về tới cổng thì đưa vào khéo léo. Trên đường đi không được đánh đập hay có lời nói xúc phạm Ngọc nữa, rõ chưa?

- Dạ vâng, bọn em rõ ạ.

***

Chiếc xe ô tô màu đen từ từ đỗ trước cổng nhà Ngọc. Từ bên trong, Nam lao ra đập cửa kính xe:

- Ngọc, Ngọc… Em có sao không?

Vừa lúc ấy, cánh cửa xe mở ra. Hai người đàn ông đẩy Ngọc ngã nhào xuống rồi lái xe vút đi. Nam lập cập bế Ngọc lên, nhìn toàn thân cô đầy máu tươi mà không cầm được nước mắt. Nam sợ hãi đưa cô vào giường. Hôm nay vì những vết thương quá nặng nên Nam không thể tự mình làm. Anh điện thoại cho một người bạn học cũ là y tá ở gần đây tới giúp. Hơn 1 tiếng đồng hồ sau mới xong xuôi.

Khi cô y tá về rồi, Nam ngồi thụp xuống thành giường, nắm lấy tay Ngọc:

- Em có đau lắm không? Anh cảm thấy mình sắp không thể chịu nổi nữa rồi? Anh không thể bảo vệ được em, 5 lần 7 lượt để em phải chịu sự dày vò ghê tởm thế này. Em đừng đắn đo nữa, em về nhà anh sống đi, được không. Em phải ở trong tầm mắt anhthì anh mới có thể yên tâm và bảo vệ em được. Anh sợ lắm rồi, em biết không?

Ngọc mỉm cười. Hôm nay cô thấy lòng nhẹ bẫng, giống như cảm giác mình được hồi sinh. Ngọc đưa tay lau nước mắt cho Nam:

- Anh đừng khóc nữa, mọi việc qua rồi. Lần đánh đập này thật sự có ý nghĩa. Anh ta… anh ta đã đồng ý buông tha cho em rồi. Vậy phải chịu một lần như thế này cũng đáng mà. Từ giờ, em sẽ là người tự do.

Nam thảng thốt:

- Em nói vậy là sao?

- Anh Bách nói đây sẽ là lần cuối cùng anh ta đánh đập, tra tấn em. Anh ta sẽ không làm thế nữa và buông tha cho em.

- Bách nói như vậy thật ư? Con người anh ta lại dễ dàng buông tha cho em đến vậy ư?

Ngọc gật đầu:

- Anh không biết đâu, cái này em tin. Bách là gã đàn ông thô bạo, đáng sợ nhưng anh ta nói là làm, tuyệt nhiên không hai lời. Em tin anh ta nói thế thì sẽ không làm trái lời mà anh ta nói đâu.

Nam bình tĩnh suy xét một chút:

- Chỉ sợ rằng, đó mới là việc dừng tra tấn thể xác, mở đầu cho những tra tấn về tinh thần mà thôi.

Ngọc ngước mắt lên nhìn trần nhà, từ khóe mắt lệ lăn dài…

- Ngay cả khi có như thế thật thì em cũng chỉ còn biết cách chờ đợi và đối diện mà thôi. Anh chẳng bảo với em như vậy mà.

- Thôi, em nằm xuống nghỉ ngơi đi. Anh đi ra đầu ngõ mua bát cháo cho em. Giờ mà nấu cũng lâu lắm mới được. Em cần ăn để rồi uống thuốc, có như vậy vết thương mới mau lành được.

Nam ngồi bón cho Ngọc từng thìa cháo. Cơ thể đau nhức nhưng hôm nay Ngọc thực sự có rất nhiều hi vọng về việc có thể chấm dứt mọi chuyện tại đây. Nhìn thấy gương mặt căng thẳng, lo âu của Nam, Ngọc lại phải động viên anh:

- Anh đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà. Em sẽ cố gắng ăn thật nhiều, uống thuốc và chăm sóc bản thân thật tốt để mau chóng bình phục,

Nam thơm nhẹ lên trán của Ngọc…

Vừa lúc ấy, bố Nam gọi đến, ông nói:

- Nam, con về ngay đi, mẹ nhập viện cấp cứu rồi

***

Nam hớt hải vào viện theo dòng địa chỉ mà bố gửi. Vừa tới cổng, bố đã đứng đón sẵn phía ngoài. Suốt từ cổng vào tới nơi nằm của mẹ, đoạn đường tương đối xa, Nam càng lo lắng, hỏi dồn dập bao nhiêu thì đổi lại, bố anh chỉ im lặng. Gương mặt ông không chỉ có những lo lắng mà còn cả sự giận dữ nữa thì phải. Không hiểu vì nguyên nhân gì mà bà Cúc lại phải đi cấp cứu như vậy. Mới sáng nay ra khỏi nhà, bà vẫn còn rất khỏe mạnh. Vậy mà tới chiều đã phải đi cấp cứu là sao?

Tới phòng bệnh của mẹ, Nam lao vào nắm lấy tay mẹ:

- Mẹ, mẹ ơi… mẹ có sao không?

Bà Cúc quay người lại, vừa nhìn thấy mặt Nam, cơn tức giận lại trào lên trong lồng ngực bà. Bà quát tháo, nước mắt giàn giụa:

- Anh đi ra đi, anh ra khỏi phòng này đi. Tôi không muốn nhìn mặt anh nữa. Đi ra đi…

- Mẹ, sao thế ạ? Mẹ có việc gì thế mẹ?

- Anh cút đi. Tôi không có đứa con bất hiếu, ngu ngốc như anh. Anh thương cái thân già này, không muốn tôi chết ngay bây giờ thì anh đi ra đi. Đừng để tôi nhìn thấy mặt anh lúc này, anh đi ra đi.

Bà Cúc ngồi dậy, ném gối vào người con khiến Nam hốt hoảng. Chồng bà thấy vậy cũng phải kéo vội tay con trai lôi đi. Bà Cúc nhìn chồng, quát mắng luôn:

- Còn ông nữa. Ai bảo ông đưa cái thằng trời đánh thánh băm này tới đây. Có phải ông muốn tôi tức chết đúng không. Ông đưa nó ra khỏi đây ngay đi.

Bố Nam kéo con ra ngoài:

- Thôi đi, đi… Đợi mẹ mày hạ hỏa đã. Đi ra ngoài đi, đây là bệnh viện, để bà ấy quát tháo ầm lên không hay.

Ruột gan Nam nóng như lửa đốt không hiểu sự tình. Vừa thương Ngọc đang ở nhà một mình, vừa lo cho mẹ.

Ở một góc sân vắng trong khuôn viên bệnh viện, Nam hớt hơ hớt hải hỏi bố:

- Bố, có chuyện gì xảy ra vậy ạ? Tại sao tự nhiên mẹ lại phải đi cấp cứu. Mà thái độ của mẹ như vậy là sao ạ?

Bố Nam ngồi xuống chiếc ghế đá, hít một hơi thật sâu như cố gắng bình tĩnh lại. Ông mở cái balo đang đeo trên vai, lấy ra một chiếc phong bì to, khổ lớn, đưa nó lại cho Nam:

- Anh xem đi. Chính bố mẹ mới là người cần anh giải thích. Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Nam nhìn bố khó hiểu, vội vã mở chiếc phong bì ra. Bên trong là cả một loạt ảnh lõa lồ, cảnh giường chiếu của Ngọc đối với một người đàn ông mà chỉ có Nam biết tên. Mặt mũi Nam đỏ bừng như chính mình là kẻ tội đồ. Anh lắp bắp:

- Bố, bố nghe con giải thích đã.

Bố Nam lúc này cũng sắp không chịu nổi sự đả kích quá lớn ấy. Người đàn ông từng trải, từng đi qua nhiều dâu bể cuộc đời ấy phải cố gắng lắm để bình tĩnh mà tiếp nhận thông tin:

- Đây là cô gái mà con yêu, mà con trân trọng, mà con đưa về giới thiệu với bố mẹ đấy hả Nam. Khi yêu, con không tìm hiểu kĩ à?

- Bố… cô ấy không tồi tệ như mọi người nghĩ đâu?

Bố Nam quay sang nhìn con bằng ánh mắt bất bình:

- Nói vậy có nghĩa là… con biết hết mọi chuyện về cô bé đó mà con vẫn yêu.

Nam khẳng khái trả lời bố:

- Vâng, con biết hết mọi chuyện và con vẫn yêu cô ấy bố ạ. Ngọc đáng thương hơn là đáng trách. Cô ấy chỉ là bị đẩy vào đường cùng, không còn sự lựa chọn nào khác nên buộc lòng phải làm việc sai trái như vậy. Ngọc phải cứu em trai mình chữa bệnh nên mới chấp nhận…

Mấy lời mà Nam kể đúng là có khiến ông Nam bớt cơn tức giận đi phần nào. Nhưng cái sự thật này với ông vẫn quá khó chấp nhận. Ông chậm rãi nói:

- Kể cả có thế đi chăng nữa, chuyện yêu đương là… không phù hợp.

Nam lại gần như nổi cáu với bố:

- Tại sao lại không phù hợp ạ? Con người ai cũng có sai lầm mà bố, cô ấy biết sai và sửa sai là được rồi mà. Tại sao phải tàn nhẫn với một cô gái trẻ như vậy ạ? Hơn nữa cô ấy có làm thế cũng là động cơ tốt mà.

- Động cơ tốt? Thế ai trên đời này cũng làm việc sai trái, trái với luân thường đạo lý, băng hoại đạo đức rồi cũng thanh minh làm vì mục đích tốt là đều được à? Thế thì xã hội này có người xấu không? Con nói đúng lắm. Con người ai cũng có thể mắc sai lầm, nhất là tuổi trẻ càng dễ mắc sai lầm. Nhưng con người cũng đều phải trả giá cho sai lầm của mình, dù là lớn hay nhỏ. Ví dụ như trong chuyện này, không thể có được một người yêu tử tế như con cũng là cái giá mà Ngọc phải trả cho sự lựa chọn sai lầm của mình.

- Bố à? Con không nghĩ được nhiều đến thế đâu ạ? Ngọc thật sự rất đáng thương, cô ấy đáng thương hơn là đáng ghét. Con mong bố hiểu cho sự lựa chọn này của con. Con cũng xin bố hãy thuyết phục mẹ, hãy giúp mẹ bình tâm trở lại.

Bố Nam thở dài:

- Con có biết vì sao mà mẹ con rơi vào tâm trạng tồi tệ tới mức này không? Là bởi vì bà ấy và cả ta nữa, đều thật lòng yêu thương con bé. Bố mẹ đã quý nó như con dâu, à mà không, coi như con gái trong nhà ấy. Mẹ con thương con bé Ngọc thế nào… chắc con phải rõ hơn ai hết. Sáng nay khi con đi rồi bà ấy cứ đứng ngồi không yên. Còn vào bếp nấu bao nhiêu món. Bà ấy bảo rằng con đi thuyết phục Ngọc, biết đâu con bé Ngọc đồng ý thì tối nay sẽ về nhà này ở ít ngày nên bà ấy chuẩn bị nhiều món ngon. Cho tới khi phong thư kia được gửi tới nhà. Mẹ con đã không chịu nổi cú sốc này mà ngất đi. Nó không phải là sự xem thường dành cho Ngọc, mà là sự thất vọng… Sự thất vọng con hiểu không?

Nam im lặng không biết phải nói với bố điều gì. Bố anh đứng dậy:

- Thôi, con về đi. Vừa nãy con nói con bé Ngọc bị thương đúng không. Ở đây đã có bố chăm cho mẹ con rồi. Giờ nhìn thấy con, bà ấy sẽ chỉ gào thét vì tức giận thôi. Ở bệnh viện không nên…

- Nhưng con…

- Thôi đi đi, con bé Ngọc hình như cũng chẳng có ai chăm sóc.

- Đúng là… cô ấy bị gã đàn ông kia tra tấn, đánh đập. Chỉ vì muốn chấm dứt với hắn mà hắn đã hành hạ Ngọc.

Bố Nam xua tay:

- Thôi, đi đi. Bố không muốn nghe nữa.

Đó là sức chịu đựng cuối cùng của bố Nam. Ông không thể nào tiếp nhận câu chuyện ấy tích cực hơn. Càng nghe con trai nói, ông càng khó có thể bao dung cho cái cô gái mà ông đã từng nghĩ là quá đỗi hiền ngoan ấy nữa.

Không còn cách nào khác, Nam nhờ cậy bố:

- Bố, vậy con tới chỗ Ngọc. Con xin bố hãy thuyết phục mẹ. Nếu mẹ cho phép, con sẽ về ngay viện. Lúc đó bố điện thoại cho con với nhé.

Bố Nam không trả lời, chỉ xua tay đuổi cậu con trai đi cho nhanh vì chính ông nhìn thấy mặt Nam lúc này cũng nuốt không trôi cục tức trước những gì mà cậu con trai khờ khạo đang làm.

***

Nam quay về nhà của Ngọc. Anh cố che giấu việc gia đình để không phải bận tâm. Nếu Ngọc biết chuyện này, chắc chắn, cô ấy sẽ sốc và cảm thấy có lỗi rất nhiều. Những điều đó sẽ không tránh được, cái cảm giác đó rồi sẽ phải trải qua thôi, nhưng Nam nghĩ nó không phải lúc này, khi mà cô đang bị thương. Điều đó chẳng giúp ích gì thêm được cả.

Trọn vẹn 2 ngày, Nam ở lại chăm sóc Ngọc nên cô cũng đỡ hơn. Cứ độ hơn 1 tiếng anh lại gọi cho bố nhưng có cuộc thì ông nghe, có cuộc không. Bố Nam chốt lại: Anh không cần phải điện thoại nữa, ở đây đã có bố và con Loan rồi. Bố quan sát tình hình của mẹ anh rồi báo lại. Khi nào cần, bố sẽ gọi. Anh cứ gọi liên tục thế này, lúc đang ở cạnh mẹ anh, bà ấy nổi điên lên đấy.

Dù trong lòng đau lắm, lo cho mẹ lắm nhưng Nam cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải nghe theo lời bố. Sang tới ngày thứ 3, cuối giờ chiều, Nam tưởng như bắt được vàng khi thấy bố gọi điện:

- Anh về nhà trước, dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị tí cơm nước, nước ấm cho mẹ anh. Giờ bố với em đưa mẹ anh ra viện…

- Vâng, vâng bố, con về ngay đây.

Thấy thái độ sốt sắng của Nam như vậy, Ngọc vội vàng hỏi:

- Sao thế anh? Có chuyện gì ạ?

Nam chống chế:

- À… không có gì đâu. Mẹ anh hơi mệt, có lẽ anh phải về nhà ít hôm. Em cố gắng nghỉ ngơi thêm. Anh có chút chuyện phải thu xếp, xong một cái anh sẽ sang với em luôn. Em phải cẩn thận nhé.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 20) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 20)

Bách quất liên tục những sợi roi đó vào người Ngọc. Bách không hỏi, Ngọc không cầu xin và anh ta cứ thế đánh.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 19) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 19)

Anh biết Ngọc đang đau lòng, đây là hành động xoa dịu duy nhất mà anh có thể nghĩ được lúc này. Giọt nước mắt ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 18) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 18)

Anh chạm lên làn da của cô, cái khoảnh khắc chạm vào da thịt của Ngọc, những xúc cảm của lần đầu hai cơ thể ...

Tin mới hơn

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Những ngày cận Tết Nguyên đán Bính Ngọ, khi tháng lương thứ 13 vừa “về tay”, không khí sắm sửa cuối năm đã rộn ràng hơn tại nhiều khu công nghiệp, nhà máy trên địa bàn thành phố Huế. Thu nhập tăng thêm, cùng các chế độ phúc lợi được triển khai kịp thời, đã tiếp thêm động lực để người lao động yên tâm chuẩn bị Tết, hướng về gia đình sau một năm làm việc vất vả. Với nhiều công nhân, Tết năm nay không cần cầu kỳ, chỉ cần đủ đầy, ấm áp và an tâm.
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Bắc Ninh đã và đang khẳng định vị thế là cực tăng trưởng năng động của miền Bắc, điểm đến hấp dẫn của các nhà đầu tư, đặc biệt trong lĩnh vực đô thị thông minh, đô thị xanh, công nghệ cao, công nghiệp bán dẫn.
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Tỉnh Quảng Trị đã huy động hàng trăm cán bộ, chiến sĩ công an, quân sự, biên phòng triển khai tìm kiếm các thuyền viên mất tích trên biển, trong cơn bão số 10. Trên bờ, người thân của các thuyền viên mất tích đang thẫn thờ ngóng tin.

Tin tức khác

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Giữa những con số xuất khẩu hàng tỷ USD mỗi năm của ngành điều Việt Nam, ít ai để ý rằng đằng sau thành công ấy là những đôi tay chai sạn, những giọt mồ hôi rơi giữa xưởng nóng và những câu chuyện đời thầm lặng của người lao động. Từ những người phụ nữ ngồi bó gối bên rổ điều sống để tách vỏ, đến những công nhân vận hành dây chuyền sản xuất hiện đại, họ chính là những mắt xích bền bỉ góp phần đưa hạt điều Việt Nam có mặt tại hơn 90 quốc gia trên thế giới.
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 năm nay kéo dài 5 ngày, mang đến cơ hội quý báu để người lao động (NLĐ) được nghỉ ngơi, đoàn tụ gia đình, và nạp lại năng lượng sau những ngày làm việc miệt mài. Khi những ngày nghỉ cuối cùng khép lại, NLĐ đã quay lại thành phố, chuẩn bị cho tuần làm việc hiệu quả.
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Giữa xưởng may, phòng kỹ thuật hay dây chuyền sản xuất, không khó bắt gặp những nụ cười của công nhân đang cần mẫn với công việc. Họ tìm thấy hạnh phúc khi được sự công nhận của doanh nghiệp, được sự quan tâm và chăm lo của các cấp công đoàn. Đối với họ, được làm việc, được tin tưởng, được sẻ chia chính là hạnh phúc.
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Khi nền kinh tế chuyển đổi từ nông nghiệp sang công nghiệp và tiến hành phát triển công nghiệp theo hướng hiện đại, văn hóa công nhân là chủ đề đặc biệt được quan tâm, trong đó có mục tiêu đóng góp cho tăng năng suất lao động và nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp. Bài viết chia sẻ quan điểm của tác giả về xây dựng văn hóa công nhân, đặc biệt trong thời kỳ Việt Nam bắt đầu chuyển sang phát triển bền vững hiện nay.
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Sửa đổi quy định về điều kiện tuổi của thân nhân hưởng trợ cấp tuất hàng tháng trong Luật BHXH 2024 là lời hồi đáp đầy nhân văn dành cho hàng triệu người lao động và gia đình họ, những người đã âm thầm cống hiến cả cuộc đời cho sự phát triển của đất nước.
Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Với nhiều người lao động, đặc biệt là công nhân nghỉ hưu không hẳn là “dấu chấm hết” cho một hành trình làm việc, mà có khi lại là khởi đầu cho một giai đoạn mới đầy trăn trở: “Tiếp tục cống hiến hay dừng lại”?
Xem thêm