Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)
Đời sống

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Lam Giang
Tác giả: Lam Giang
Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

PHẦN 23

Sau một đêm mê đắm, Nam vẫn mê man trong giấc ngủ. Ngọc thức giấc từ sớm. Nói đúng hơn, cả đêm qua cô chỉ thiêm thiếp đi một chút rồi gần như thức trắng. Cái cảm giác hạnh phúc khi được nằm bên cạnh người đàn ông này mới tuyệt diệu làm sao.

Ngọc dậy sớm, khép cửa lại rồi rời đi. Cô dự định đi chợ, mua ít đồ ăn về nấu một bữa thịnh soạn cho Nam. Vừa rời nhà được một đoạn, Ngọc có điện thoại:

- Bác Cúc đây, bác muốn gặp cháu một chút.

- Dạ vâng, cháu có thể gặp bác ở đâu ạ?

Nhà hàng nho nhỏ bán đồ ăn sáng cho khách văn phòng mở từ sớm nhưng tầm này vắng khách, hầu như chưa có ai. Ngồi đối diện với bà Cúc, Ngọc ấp úng mãi mới có thể mở lời.

- Bác gái! Cháu xin lỗi vì đã để bác đến tìm cháu như thế này. Lẽ ra chính cháu phải là người đi gặp bác, xin lỗi bác về tất cả mọi chuyện mới phải. Cháu thật lòng xin lỗi hai bác. Cháu không có lời nào để giải thích, ngoại trừ việc cháu thật lòng yêu quý và coi trọng hai bác. Đó là sự thật…

- Thôi được rồi, những chuyện đó, cháu không cần phải nói nữa. Dù sao đó cũng là cuộc sống của cháu. Bác không có quyền can thiệp. Bác hẹn gặp cháu tới đây là vì có một chuyện muốn nhờ cậy. Bác biết, thằng Nam nó si mê cháu. Nam là chàng trai tốt bụng, nhân hậu, thấy chuyện của cháu như vậy nó đương nhiên là thương cảm. Nhưng bác không nghĩ đó là tình yêu, mà ngay cả nó có là tình yêu thật đi chăng nữa thì chuyện hôn nhân cũng không thể đảm bảo chỉ dựa trên một thứ tình yêu như thế. Nhưng Nam cứng đầu, nếu nó đã quyết, nó nhất định sẽ làm, trừ khi Nam thấy điều đó là không đáng nữa, nó mới dừng lại. Vì thế…

Ngọc ngắt lời bà Cúc:

- Thưa bác, cháu hiểu rồi ạ. Bác không cần phải phải nói thêm nữa ạ. Cháu biết mình phải làm gì. Cháu cũng không có ý định giữ anh Nam cho mình. Anh Nam là người tốt, rất tốt và anh ấy nên có một cô bạn gái, một người vợ xứng đáng hơn cháu cả ngàn lần. Chuyện anh Nam dành tình cảm cho cháu, cháu nghĩ phần lớn là vì thương hại cháu thôi ạ. Vì thế, cháu mong bác đừng giận anh Nam. Hôm qua anh ấy có ngủ lại nhà cháu. Bản thân cháu cũng không muốn tiếp tục mối quan hệ này.

Bà Cúc thở dài một lượt. Cứ nhìn thấy mặt Ngọc là cơn nóng giận trong người bốc hỏa. Bà đã từng yêu quý Ngọc thật lòng nên sự thất vọng càng lớn hơn gấp bội:

- Bác cũng không muốn vòng vo nữa. Thái độ của bác với cháu thế nào, chắc cháu cũng hiểu. Mong cháu cũng đừng trách bác, vì ai ở địa vị là cha, là mẹ như tôi cũng đều như vậy cả thôi. Nhưng chí ít cháu nói những lời này, bác tin là cháu thật lòng. Coi như bác đặt niềm tin vào cháu 1 lần, hi vọng cháu không làm bác thất vọng thêm lần nữa. Chuyện với Nam, nó là thằng bé tốt bụng và cứng đầu. Đúng là nếu không có cách, nó sẽ chỉ chống đối mà thôi. Gia đình bác không thể chấp nhận được quá khứ của cháu. Vì thế chuyện của hai đứa sẽ không đi tới đâu cả. Cháu nói sẽ không giữ Nam, bác mong cháu giữ lời.

- Bác cứ yên tâm ạ. Bác gái… Hôm nay, cháu có thể nào xin cho anh Nam ở lại, ăn với cháu bữa cơm trưa được không ạ?

- Được, vậy nhờ cả vào cháu. Bác về đây

Bà Cúc xách túi ra về. Dù trong lòng cũng chẳng muốn nói mấy lời cay nghiệt ấy bởi vì gương mặt Ngọc đúng là không đáng bị gọi bằng những từ xấu xa. Nhưng chẳng có cách nào khác cả, con trai duy nhất của bà đang yêu một cô gái là bồ nhí của một người đàn ông có vợ. Cái sự thật đó quá khốc liệt khiến bà chẳng thể nào chấp nhận nổi. Thôi thì dù mang tiếng ác, bà cũng đành phải tàn nhẫn với Ngọc mà thôi.

Bóng người phụ nữ ấy khuất dần tầm mắt… Ngọc ngồi lại, không biết gọi tên cái cảm xúc trong mình lúc này là gì. Đây là những ngày còn tồi tệ hơn gấp bội lần so với việc bị Bách hành hạ về thể xác.

***

Ngọc trở về nhà, cô tất bật nấu một bữa cơm thịnh soạn. Vừa nấu, cô vừa nêm nếm gia vị. Trên bàn, một lọ hoa hồng đỏ được cắm xinh xắn… Không khí trong ngôi nhà ngập tràn tình yêu, không còn sự u ám và cô đơn như bao ngày tháng qua nữa.

Một cánh tay ôm vòng lấy eo của Ngọc từ phía sau. Nam ghé sát vào gương mặt cô, hôn lên má, nói nũng nịu:

- Anh còn chưa hết cảm giác sau đêm qua. Trông em giống một cô vợ mới cưới đảm đang, chuẩn bị đồ ăn sáng cho chồng quá.

Nước mắt Ngọc chỉ chực rơi, nhưng cô tìm cách ngăn lại. Ngọc quay người, hôn lên môi Nam tình tứ:

- Anh ra bàn đi, em chuẩn bị xong bữa cơm rồi.

- Bây giờ thì vợ ngồi đây, để chồng đi dọn mâm cơm. Anh không phải là người đàn ông tệ, bắt vợ từ nấu nướng đến dọn dẹp đâu.

Nam tháo tạp dề ra cho Ngọc, sau đó lao vào bếp, bưng những món đồ cô nấu lên bàn. Xong xuôi, cả hai cùng ngồi ăn uống ngon lành… Vừa ăn, Nam vừa nhìn Ngọc tình tứ:

- Sau này, em đừng làm thế này nữa nhé. Em tặng anh một đêm ngọt ngào thế, sáng dậy lại còn nấu đồ ăn ngon… Anh đúng là tu nhiều kiếp mới gặp được em rồi.

Những miếng cơm đắng ngắt trong miệng Ngọc. Niềm hạnh phúc này ngắn ngủi quá…

Xong bữa cơm đã vào lúc đứng trưa. Ngọc ngồi uống nước tại bàn, vừa lúc đó, Nam có điện thoại. Mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản mà Ngọc đã lập sẵn. Nam nghe máy xong, lao vào chỗ Ngọc ngồi với gương mặt không thể hớn hở hơn được nữa:

- Haha, em có tin không? Mẹ vừa điện thoại cho anh.

Ngọc cố diễn cho tròn vai, nét mặt cũng giãn ra, tỏ vẻ như bất ngờ, háo hức lắm:

- Thật vậy à? Mẹ nói gì vậy anh?

- Mẹ bảo… thôi về nhà đi, đừng ở đó ăn vạ con gái nhà người ta nữa. Về nhà đi rồi từ từ tính. Anh biết tính mẹ. Có thể mẹ chưa đồng ý ngay nhưng mẹ nói như thế là xuống nước rồi, chắc chắn mẹ sẽ đồng ý chuyện của hai đứa mình thôi.

- Vậy anh về nhà đi, cho mẹ khỏi mong. Anh nhất định phải nghe lời mẹ đấy, đừng cãi mẹ. Mọi chuyện sẽ có cách.

Nam hôn lấy hôn để lên gương mặt của Ngọc:

- Được, được. Vậy anh về đã nhé. Em đừng buồn nha. Anh sẽ thuyết phục mẹ, chỉ vài hôm thôi, anh sẽ qua với em. Thế nhé

Nam kéo vội vali về nhà. Nhìn điệu bộ mừng quýnh mừng quáng của Nam, Ngọc bật khóc! Nam đi rồi, Ngọc cầm viên thuốc tránh thai khẩn cấp, uống cạn một ly nước. Cuộc tình này, thứ duy nhất cần giữ lại là những cảm xúc trong tim, tuyệt đối không nên để bất cứ một vương vấn nào khác nữa.

Hai ngày sau đó, Nam trở về với vai người con ngoan, hiếu thảo. Bà Cúc cũng cố gắng diễn vai người mẹ đang học cách dần chấp nhận. Ruột gan bà lúc nào cũng nóng như lửa đốt, không biết Ngọc sẽ làm gì sau đó để Nam quên đi cô.

Nam lui vào góc vườn, ngó trước nhìn sau xem mẹ có đó không rồi bấm gọi cho Ngọc. Anh không hề biết rằng, bà Ngọc đứng trên gác hai nhìn xuống, có thể nhìn thấy cả điệu bộ đó. Nam gọi tới 4 lần Ngọc mới nhấc máy:

- Ngọc, em đi đâu thế, anh gọi cho em mãi không được. Anh lo quá, còn tưởng em xảy ra chuyện gì.

- Em không sao đâu, nhưng em đang bận một chút. Anh đừng gọi lại nhé, khi nào xong việc thì em gọi cho anh sau.

Nói rồi Ngọc tắt máy, còn không để cho Nam cơ hội nói một câu chào. Anh thấy hụt hẫng. Nam cứ cảm thấy có chuyện gì đó không lành đang chờ đợi… Mọi thứ đang tốt đẹp vậy mà sao Ngọc lại trở nên xa cách, lạnh lùng đến vậy?

***

Ngồi trong phòng, Ngọc cầm tấm ảnh của em trai lên, bật khóc:

- Minh à? Em hiểu cho những việc chị làm đúng không? Chị thật sự không còn nghĩ ra được cách nào hay hơn thế nữa cả? Em sẽ ủng hộ chị mà, đúng không?

Mãi rồi Ngọc cũng bình tâm trở lại được. Cô lấy điện thoại, bấm máy, gọi cho một người:

- Anh Bách… Anh đang ở đâu đấy?

Bách dường như không ngạc nhiên lắm khi Ngọc gọi, bởi vì nó nằm trong dự tính của anh ta:

- Xem ra em cũng là người hiểu chuyện đấy, chi có điều em để anh đợi hơi lâu đấy. Nhưng thôi, không sao. Anh cũng là người độ lượng. Vả lại em cũng cần thời gian để xử lý chuyện với nhà chồng tương lai. Giờ em muốn gặp anh đúng không nào? Em yêu?

- Vâng. Anh đang ở đâu, em sẽ đến bên anh.

- Được, vừa hay hôm nay anh đang rảnh rỗi. Tự nhiên cũng nhớ mùi của em ghê. Anh đang ở ngoại ô, đi đánh golf với mấy tay bạn… Bắt xe đến đây với anh nhé.

- Vâng, em sẽ đến ngay

Cúp điện thoại, Ngọc không khóc nổi. Cô đứng dậy, mở khóa một bên tủ, nơi mà mấy tuần trước cô đã khóa trái nó lại vì nghĩ mình sẽ không bao giờ mặc lại nó nữa. Nhưng hôm nay, cô sẽ lại dùng đến chúng.

Ngọc lựa một bộ đồ gợi cảm nhất có thể, đúng với gu của Bách. Ngồi trước bàn trang điểm, Ngọc tô lại đôi môi đỏ mọng. Vừa lúc ấy, Nam nhắn tin: “Anh không biết mình có làm gì sai để em giận không nhưng cuộc gọi ban nãy của em khiến anh hơi lo lắng. Khi nào xong việc, em điện thoại lại cho anh ngay nhé. Anh mong em lắm"

Đọc xong, đầu óc Ngọc trống rỗng. Cô xóa dòng tin nhắn đó đi, khóa cửa, bắt một chiếc taxi rồi rời đi. Cô tới khách sạn, nơi có hẹn với Bách ở đó!

Bước vào căn phòng khách sạn, chỉ chừng vài phút, Bách đã như hổ đói vồ mồi. Anh ta thậm chí chẳng cần biết Ngọc có đói không, có mệt không. Hôm nay Ngọc cũng máu lửa lạ thường. Khi Bách lột hết đồ xuống, sức hấp dẫn của Ngọc làm Bách quên hết những tức giận trước đó với cô gái này.

- Anh không giận em chứ?

Ngọc nhỏ nhẻ, thủ thỉ bằng thứ âm lượng như rót mật vào tai

- Em như thế này, anh tha thứ hết. Thật đúng là kĩ năng của em khiến anh không đừng được.

Ngọc cười lả lơi:

- Anh cứ nói thế. Anh đòi hỏi cao như vậy, chị nhà được anh cưới làm vợ, nhất định là phải toàn tài hơn em bội phần rồi. Bao năm qua, anh cứ khen em biết điều, khen em không đòi hỏi vị trí. Nói thật, là vì em biết mình không thể xứng được. Thi thoảng là thứ đổi món cho anh thôi, chứ em tuổi gì mà so sánh với chị nhà.

Bách cười thích thú, hả hê như kiểu đàn bà xung quanh mình toàn là hàng cực phẩm:

- Đúng, vợ anh đúng là cũng rất đẹp nhưng nói thật, lên giường thì chán chết. Mỗi lần gần gũi cô ấy, anh lại phải hình dung đó là em mới có cảm hứng đấy.

Gần 1 tiếng đồng hồ trôi qua… Bách nằm vật ra giường. Ngọc dựa lưng vào gối, châm thuốc đưa vào miệng cho Bách. Hắn ta nhìn cô rồi cười khinh khỉnh:

- Sao thế? Chia tay với chàng trai si tình đó rồi à?

Ngọc bĩu môi một cái dài thượt, rồi hôn Bách làm nũng:

- Là em ngu ngốc. Em cứ nghĩ anh ta có thể là chỗ dựa cho mình. Anh biết đấy, thực sự thì… anh cũng không lấy em, nên em cũng tính rút lui thôi. Nhưng cái gã đó chán chết. Vừa sợ mẹ lại còn kém cỏi. Anh ta không thể lo được cho em. Anh nói đúng, ngay cả em có bất chấp cố quyến rũ anh ta thì bố mẹ anh ta cũng không chấp nhận em đâu. Tự nhiên em nghĩ sao phải khổ thế … Thôi thì em lại lui về làm người tình sau lưng anh, anh bỏ qua cho em nhé. Em tình nguyện làm con búp bê trong tay anh… Chỉ cần, anh lo cho em một cuộc sống an toàn là được. Em nói thật, em muốn dừng lại, cũng chỉ là vì sợ vợ anh phát hiện. Lúc đó không biết em có còn sống nổi không.

Bách cười khả ố:

- Chỉ cần em biết điều, mọi chuyện để anh lo. Còn việc vợ anh á, bao năm nay, anh một tay che trời, anh không nói, em không nói, không bao giờ cô ta biết.

- Thật đúng là người đàn ông đáng để em nương tựa. Em mệt quá, em ngủ một chút được không?

Bách phả hơi thuốc vào không trung, gật gù:

- Ngủ đi, lát còn phục vụ anh nữa chứ.

Ngọc quay mặt về phía tường, kéo chăn đắp ngang người, nhắm mắt lại… Hơn nửa tiếng sau, Bách lấy máy quay trong phòng, bật xem lại cuộc mây mưa ban nãy với Ngọc. Vừa xem, anh ta vừa cười khoái chí. Bách chụp màn hình lại vài tấm ướt át nhất, những khoảnh khắc mà Ngọc lao vào anh ta đầy cuồng nhiệt, sau đó gửi vào số điện thoại của Nam:

- Thế nào, chàng trai trẻ, tôi đã nói mà cậu không nghe. Đừng bao giờ tin vào nhân cách của một con điếm. Với hạng đàn bà này ấy mà, không có thứ tình yêu cao cả, chứ có thứ tình dục được xếp bằng độ dày của những xấp tiền mà cậu có thể mang lại cho cô ta mà thôi. Cậu nghĩ Ngọc chỉ vì cần tiền lo cho em trai nên mới bám vào tôi đúng không? Cậu nhầm rồi… Cô ta vốn là loại gái muốn trơn lông đỏ da, muốn được sung sướng. Cậu nói xem, tôi khiến cô ta thỏa mãn trên giường, lại có tiền để tiêu xài. Cậu còn ngây thơ lắm. Đàn bà ấy mà, giữa một người đàn ông yêu mình và một người đàn ông mà mình yêu, cô ta sẽ chọn… người đàn ông có tiền, thế thôi. Nhân tiện gửi cho cậu xem chút ảnh của đêm nay. Là cô ta tự tìm đến tôi, xin được tôi ban ân huệ mà ngủ với cô ta. Nếu muốn xác nhận, cậu có thể gọi cho cô ta để biết nhé. Giờ cô ta đang sung sướng quá mà ngủ ngon lành rồi.

Dòng tin nhắn ấy đến máy Nam vào lúc 11h đêm. Nếu có thể, anh muốn lao ra khỏi nhà, tới tìm Ngọc để hỏi người con gái ấy xem tại sao cô lại làm như vậy. Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó. Nhưng sau tất cả những gì đã cùng nhau trải qua, ngày hôm nay, Ngọc vẫn buông mình sa ngã như thế thì chỉ có thể giải thích rằng: Đó là nhân cách của cô và cô cũng… chẳng hề yêu anh!

Ngọc tỉnh dậy lúc sáng sớm. Bách lại nổi hứng, lao vào muốn tiếp tục. Nhưng Ngọc phải xin trì hoãn:

- Anh, từ từ đã, em đói quá. Tối qua đến đây, em chưa ăn gì. Gọi cho em bát phở lên ăn đi đã… Rồi em sẽ phục vụ anh nè.

Ngọc làm bộ đáng yêu khiến Bách thích lắm. Anh ta chấp nhận và chờ đợi Ngọc nạp năng lượng. Trong lúc Ngọc ăn, Bách thử một đòn tâm lý:

- Đêm qua, anh gửi ảnh và clip của chúng mình cho Nam đấy. Em thấy có sao không?

Ánh mắt Bách quan sát thái độ của Ngọc. Cô vừa ăn, vừa thản nhiên trả lời:

- Cũng tốt, cho anh ta bớt ảo tưởng, bớt bám theo em đi. Em càng đỡ phải tìm cách từ sự đeo bám của anh ta.

Bách nhìn rất kỹ, từng nét mặt, từng ánh mắt của Ngọc. Cô chỉ mải ăn, có vẻ như rất đói, hoàn toàn không thấy có chút hoang mang hay ái ngại gì: “Xem ra, con đàn bà này thực sự thèm tiền” – Bách đã nghĩ như thế trong đầu!

Dùng xong bữa sáng, nghỉ ngơi một chút, Ngọc tự cởi áo quần, trèo lên giường,.

- Anh… hôm nay về, em sẽ trả nhà thuê đó. Em muốn chuyển qua nơi khác sống?

- Để làm gì vậy?

- Em không muốn anh ta làm phiền cuộc sống của em nữa. Nếu em còn ở đó, anh ta nhất định sẽ tới tìm em, phiền phức lắm. Đằng nào em cũng muốn chấm dứt tất cả rồi, tốt nhất là không nên dính dáng. Vả lại, em muốn một nơi kín đáo hơn, để bất cứ lúc nào anh muốn có thể đến với em. Mà thế, e rằng phải thuê một căn hộ chung cư ở khu cao cấp. Khu đó người ta sống văn minh, không tọc mạch, dòm ngó chuyện nhà nhau…

- Được rồi, được rồi, anh sẽ đưa tiền cho em. Tìm một căn chung cư mà thuê. Thôi không nói nữa, giờ thì phục vụ anh đi.

Vừa nói, Bách vừa kéo cổ Ngọc xuống để. Ngọc vẫn tranh thủ nói:

- Vậy tuần tới em sẽ đi tìm phòng thuê. Xong xuôi em cũng muốn về quê gặp bố mẹ nữa. Em muốn nói để bố mẹ em hiểu. Vì em sợ anh ta có khi lại mò về tận quê tìm bố mẹ em đấy. Lần trước anh ta biết nhà em rồi mà…

- Ừ, được, em muốn làm gì thì làm, chỉ cần khiến anh sung sướng là được…

Tiếng chuông điện thoại của Ngọc vang lên, người gọi đến là Nam. Cô nhìn thấy rõ ràng trên bàn, nhưng cô mặc kệ. Lúc này, cô phải phục vụ Bách, sao cho anh ta được thỏa mãn…

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 22) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 22)

Ngọc thì mặc cảm bản thân, còn Nam thì dè chừng vì sợ làm tổn thương hay xúc phạm tới người con gái có quá ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21)

Ngọc mỉm cười. Hôm nay cô thấy lòng nhẹ bẫng, giống như cảm giác mình được hồi sinh. Ngọc đưa tay lau nước mắt cho ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 20) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 20)

Bách quất liên tục những sợi roi đó vào người Ngọc. Bách không hỏi, Ngọc không cầu xin và anh ta cứ thế đánh.

Tin mới hơn

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Những ngày cận Tết Nguyên đán Bính Ngọ, khi tháng lương thứ 13 vừa “về tay”, không khí sắm sửa cuối năm đã rộn ràng hơn tại nhiều khu công nghiệp, nhà máy trên địa bàn thành phố Huế. Thu nhập tăng thêm, cùng các chế độ phúc lợi được triển khai kịp thời, đã tiếp thêm động lực để người lao động yên tâm chuẩn bị Tết, hướng về gia đình sau một năm làm việc vất vả. Với nhiều công nhân, Tết năm nay không cần cầu kỳ, chỉ cần đủ đầy, ấm áp và an tâm.
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Bắc Ninh đã và đang khẳng định vị thế là cực tăng trưởng năng động của miền Bắc, điểm đến hấp dẫn của các nhà đầu tư, đặc biệt trong lĩnh vực đô thị thông minh, đô thị xanh, công nghệ cao, công nghiệp bán dẫn.
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Tỉnh Quảng Trị đã huy động hàng trăm cán bộ, chiến sĩ công an, quân sự, biên phòng triển khai tìm kiếm các thuyền viên mất tích trên biển, trong cơn bão số 10. Trên bờ, người thân của các thuyền viên mất tích đang thẫn thờ ngóng tin.

Tin tức khác

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Giữa những con số xuất khẩu hàng tỷ USD mỗi năm của ngành điều Việt Nam, ít ai để ý rằng đằng sau thành công ấy là những đôi tay chai sạn, những giọt mồ hôi rơi giữa xưởng nóng và những câu chuyện đời thầm lặng của người lao động. Từ những người phụ nữ ngồi bó gối bên rổ điều sống để tách vỏ, đến những công nhân vận hành dây chuyền sản xuất hiện đại, họ chính là những mắt xích bền bỉ góp phần đưa hạt điều Việt Nam có mặt tại hơn 90 quốc gia trên thế giới.
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 năm nay kéo dài 5 ngày, mang đến cơ hội quý báu để người lao động (NLĐ) được nghỉ ngơi, đoàn tụ gia đình, và nạp lại năng lượng sau những ngày làm việc miệt mài. Khi những ngày nghỉ cuối cùng khép lại, NLĐ đã quay lại thành phố, chuẩn bị cho tuần làm việc hiệu quả.
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Giữa xưởng may, phòng kỹ thuật hay dây chuyền sản xuất, không khó bắt gặp những nụ cười của công nhân đang cần mẫn với công việc. Họ tìm thấy hạnh phúc khi được sự công nhận của doanh nghiệp, được sự quan tâm và chăm lo của các cấp công đoàn. Đối với họ, được làm việc, được tin tưởng, được sẻ chia chính là hạnh phúc.
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Khi nền kinh tế chuyển đổi từ nông nghiệp sang công nghiệp và tiến hành phát triển công nghiệp theo hướng hiện đại, văn hóa công nhân là chủ đề đặc biệt được quan tâm, trong đó có mục tiêu đóng góp cho tăng năng suất lao động và nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp. Bài viết chia sẻ quan điểm của tác giả về xây dựng văn hóa công nhân, đặc biệt trong thời kỳ Việt Nam bắt đầu chuyển sang phát triển bền vững hiện nay.
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Sửa đổi quy định về điều kiện tuổi của thân nhân hưởng trợ cấp tuất hàng tháng trong Luật BHXH 2024 là lời hồi đáp đầy nhân văn dành cho hàng triệu người lao động và gia đình họ, những người đã âm thầm cống hiến cả cuộc đời cho sự phát triển của đất nước.
Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Với nhiều người lao động, đặc biệt là công nhân nghỉ hưu không hẳn là “dấu chấm hết” cho một hành trình làm việc, mà có khi lại là khởi đầu cho một giai đoạn mới đầy trăn trở: “Tiếp tục cống hiến hay dừng lại”?
Xem thêm