Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)
Đời sống

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)

Lam Giang
Tác giả: Lam Giang
Nhưng tiếng khóc của Ngọc phía sau lưng anh, cả cái vòng tay xiết ghì đầy nôn nóng kia nữa khiến Nam không thể nào bình tĩnh được.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 7) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm( Phần 6)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)

PHẦN 9

Kể từ sau hôm đó, Ngọc và Nam tránh mặt nhau. Nói đúng hơn thì cả hai không biết phải đối diện với nhau như thế nào. Mỗi khi có công việc gì cần phải trao đổi, cả hai lảng tránh không nhìn vào mắt nhau, những câu đối đáp cũng ngắn nhất có thể trong phạm vi công việc.

Ngọc đi làm đúng giờ và thường về rất sớm. Mỗi khi Nam bước ra từ bàn làm việc riêng thì cô đều về cả rồi. Ngọc không ăn trưa ở văn phòng, cũng không ăn ở nhà ăn của công ty, mỗi buổi trưa cô thường ra ngoài, chẳng rõ là đi đâu nhưng có vẻ như Ngọc muốn cố gắng thời gian chạm mặt với Nam ít nhất có thể.

Nam buồn! Cái mớ bòng bong khó xử này khiến anh không thể nào tập trung vào công việc được. Nam tự nhủ với lòng mình hãy gác lại chuyện của Ngọc, coi đó như việc của người dưng, giữ khoảng cách của sếp với nhân viên. Vậy mà không hiểu sao, đầu óc anh lúc nào cũng nghĩ về cô gái ấy. Càng nghĩ lại càng thấy tức tối trong lồng ngực!

Một chiều chủ nhật, Nam quanh quẩn ở nhà, đọc mấy cuốn sách nhưng thú thật chẳng vào đầu. Anh thở dài nhìn ra ngoài ô cửa sổ rồi tự hỏi không biết giờ này Ngọc đang làm gì. Tình bạn với Ngọc đầy thú vị, nó mới chỉ bắt đầu chẳng được bao lâu vậy mà cuối cùng lại dừng lại theo cách này. Nam biết rõ việc qua lại, dù chỉ là bạn bè với cô sẽ gặp rất nhiều những rắc rối: Đám nhân viên nhìn vào sẽ nghĩ anh có tư tình với Ngọc, hơn nữa, còn Bách, anh ta chắc hẳn sẽ không hề dễ chịu nếu thấy một gã đàn ông luẩn quẩn quanh cô bồ nhí của minh.

Nam thở dài mà không biết rằng mẹ đã đứng phía sau từ bao giờ:

- Con sao thế, dạo này mẹ thấy con có nhiều tâm trạng thì phải. Con không hay cười nói như trước nữa, mặt mũi lúc nào cũng âu sầu, lại còn hay thở dài nữa. Có chuyện gì con có thể tâm sự với mẹ mà.

Nam mỉm cười, ôm lấy mẹ:

- Không có việc gì đâu ạ, có một số vấn đề trong công việc khiến con hơi đau đầu suy nghĩ. Mẹ đừng lo.

- Mà chuyện con với Linh như thế nào rồi? Kể từ sau hôm đó, hai đứa đã gặp nhau lần nào chưa?

- Bọn con có đi ăn trưa với nhau vài lần… Đợt này con cũng bận quá thành ra…

- Mình là đàn ông thì phải chủ động. Cứ nửa tháng con mới í ới người ta một câu thì con gái người ta biết đằng nào mà tin. Hôm nay cuối tuần, con rủ Linh đi xem phim đi. Chẳng phải mấy cặp trẻ tuổi yêu đương hẹn hò người ta vẫn làm thế sao”

Nghe mẹ nói, Nam thấy cũng có lí. Tốt nhất là anh nên ra ngoài, gặp gỡ bạn bè thì mới có thể quên đi thứ cảm xúc khó chịu lúc này trong lòng mình. Vả lại gặp mọi người sẽ khiến anh không còn thời gian để nghĩ đến Ngọc nữa. Nam gật đầu:

- Dạ mẹ, vậy để giờ con gọi cho Linh, hi vọng là cô ấy không bận.

Tối!

Nam cùng Linh tới rạp chiếu phim, anh nói với Linh:

- Em đứng đây đợi anh ra mua vé nhé!

- Dạ vâng

Nam chạy lại quầy bán vé, nhưng rồi bước chân chững lại khi nhìn thấy một người quen thuộc. Chẳng hiểu là có duyên hay là oan gia ngõ hẹp, anh lại gặp Ngọc ở đây. Cô mặc chiếc váy xòe xinh xắn, mái tóc buộc cao. Dù chỉ nhìn từ đằng sau lưng thôi Nam cũng ngay lập tức nhận ra cô. Có vẻ như cái hình ảnh của Ngọc gặp chặt vào tiềm thức của Nam một cách tự nhiên nhưng sâu đậm lắm thì phải. Nếu không tại sao anh lại có thể nhận ra cô giữa cái đám đông và hàng tá cô gái có ngoại hình hao hao thế này?

Nam lùi lại, đứng nép mình sau chiếc cột lớn, đợi Ngọc ra rồi mới bước vào mua. Anh tần ngần một chút rồi hỏi người bán vé:

- Xin hỏi, cô gái ngay trước tôi vừa mua vé hàng ghế nào thế ạ?

Nhận được câu trả lời, Nam lưỡng lự một chút rồi quyết định mua 2 vé đôi ngồi sau Ngọc 2 hàng ghế.

Mọi người bắt đầu di tản dần vào rạp, Nam cố tìm cách giữ Linh ở phía ngoài trò chuyện thêm một chút. Anh không muốn Ngọc biết mình cũng có mặt ở đây. Sau khi chắc chắn rằng Ngọc đã vào chỗ ngồi yên vị, Nam mới kéo Linh cùng vào.

Ngồi ở vị trí phía sau nên Nam dễ dàng quan sát Ngọc. Mặc dù trong rạp khá tốt nhưng anh vẫn cứ ngóng về phía Ngọc, theo dõi nhất cử nhất động của cô. Ngọc đi một mình, cô ngồi lặng đi, chăm chú theo dõi bộ phim. Nam xem đấy mà đầu chẳng nhập tâm chút nào. Ánh mắt của anh chỉ đau đáu nhìn về phía một người…

Cuối cùng thì bộ phim cũng kết thúc. Nam lấy lí do ra ngoài trước vì cần đi vệ sinh nhưng thực chất là để né tránh Ngọc. Từ một góc khuất, anh thấy cô với gương mặt buồn bã đi ra. Ngọc ngồi xuống nghỉ ở một chiếc ghế chờ. Cái khuôn mặt vô hồn và thân hình ấy toát lên vẻ cô đơn đến cùng cực. Đột nhiên Nam cảm thấy xót xa và thương vô cùng. Hôm nay là một tối cuối tuần, trong khi bao người đi có đôi, có cặp, hoặc chí ít cũng là một nhóm bạn nhí nhố thì chỉ có mình Ngọc đi xem phim một mình. Cái cô gái tưởng mạnh mẽ, cá tính ấy thực chất cô độc rất nhiều!

Ngọc đứng dậy toan bước đi, rồi đột nhiên kêu “Á” lên một tiếng đau nhói. Cô ngã khụy xuống đất. Chiếc giày cao cao gót lênh khênh, cô lại bất cẩn không để ý bậc thềm nên bước hụt, trật chân. Chỉ nhìn gương mặt nhăn lại của Ngọc cũng đủ hiểu là đau đến thế nào. Như một thứ phản xạ, Nam lao tới đỡ Ngọc dậy, vừa làm anh vừa quát vào mặt cô:

- Tâm trí cô để đi đâu vậy hả? Đi đứng không cẩn thận để ngã tới mức này, mau ngồi vào đây đi.

Nam dìu Ngọc trở lại chiếc ghế, đặt cô ngồi lên đó. Lúc này đầu óc anh chẳng nghĩ ngợi được nhiều, cứ làm mọi thứ một cách bản năng nhất. Anh quỳ gối xuống, nâng chân Ngọc lên:

- May mà không trật khớp chân đấy, nếu không nó sẽ sưng vù lên, cô sẽ không đi lại được đâu.

Cái hành động dịu dàng này của Nam trước bao người khiến Ngọc vừa bối rối, vừa xúc động. Nhưng Nam thì có vẻ như không để ý lắm. Anh nói:

- Đợi tôi một chút.

Nói rồi Nam chạy vội sang mấy quầy bán hàng của khu trung tâm thương mại, chừng 5 phút sau anh trở về với đôi giày bệt. Nam cứ thế, ân cần như một người hùng trước nàng công chúa nhỏ bé. Anh cúi xuống xỏ giày vào chân cho Ngọc, đặt đôi giày cao gót lại chiếc túi rồi đưa nó cho cô:

- Cô đi giày bệt về đi, không chân sẽ bị đau đấy.

Tới lúc này Ngọc mới có thể mở lời:

- Sao anh lại ở đây?

Câu hỏi của Ngọc cũng đưa Nam trở về với thực tại. Nhìn thấy cô bị đau như vậy, anh cứ rối cả lên mà quên mất việc mình làm không được phù hợp cho lắm. Anh thậm chí còn quên luôn cả Linh đang đợi mình:

- À… tôi đi xem phim, tình cờ thấy cô nên tới giúp.

Tiếng một người phía sau vang lên:

- Anh Nam, đã xong chưa ạ?

Nam quay lại và nhận ra Linh đứng sau. Có lẽ cô gái ấy cũng đã chứng kiến toàn bộ những gì mà anh làm từ nãy tới giờ. Gương mặt Nam lập tức đỏ bừng lên, ngại ngùng. Anh cảm thấy có lỗi với Linh vì dù sao anh cũng đang trên danh nghĩa người hẹn hò với cô, vậy mà lại để cô chứng kiến những cảnh này. Là con gái, chắc chắn ai cũng cảm thấy tổn thương mà thôi.

Nam chạy lại phía Linh, vội vàng giải thích:

- Anh vừa gặp cô đồng nghiệp ở công ty, cô ấy bị vấp ngã nên…

- Em biết mà, em có gặp cô ấy một lần rồi, hôm chúng ta gặp nhau lần đầu tiên. Xem ra anh và cô ấy có duyên thật đấy, đi đâu cũng gặp nhau”

Nam hiểu ẩn ý trong lời của Linh, anhchỉ biết cười gượng. Ngọc thấy thế, đi ra chào hỏi:

- Chào bạn, mình là nhân viên cấp dưới của anh Nam. Mình xin phép nhé, mình về trước đây, chúc hai người đi chơi vui vẻ.

Nói rồi Ngọc thất thểu bước đi, Nam nhìn theo, rối trí. Anh đương nhiên không thể bỏ Linh ở lại nhưng thú thật lúc này, lòng Nam lại chỉ muốn đưa người con gái có cái tên Ngọc kia về!

***

Nam đến văn phòng từ sớm, sớm hơn thường lệ và người đã ngồi ở đó là Ngọc. Anh bước lại bàn của cô nhắc lịch:

- Hôm nay có buổi đi kiểm tra thị trường lần cuối…

- Vâng, tôi nhớ rồi thưa trưởng phòng. Bây giờ tôi đi luôn đây.

Ngọc cầm theo túi xách đứng lên định ra khỏi cửa. Cô vẫn lảng tránh ánh mắt của Nam. Bình thường vốn nhút nhát là thế nhưng không hiểu sao cứ ở bên Ngọc, Nam tự nhiên lại có cái dũng khí kì lạ. Anh nắm lấy tay cô giữ lại:

- Đợi một chút, cô đi cùng với tôi luôn đi.

Ngọc tháo tay của Nam ra khỏi cổ tay mình, lắc đầu:

- Không cần đâu thưa trưởng phòng, tôi tự mình đi được.

Cô rời đi sau câu nói đó. Nam không thể giữ lại vì cảm thấy mình làm thế thật trơ trẽn và vô lý. Anh về phòng làm việc riêng, cầm theo ít tài liệu rồi đi xe máy tới sau.

Làm việc cùng một chỗ, nơi chỉ có hai người nhưng không ai nói với ai một lời thật sự không dễ chịu chút nào. Nam thi thoảng lại nhìn trộm Ngọc, nhưng cô thì tỉnh lạnh như không… Đúng là Ngọc đã co mình lại kể từ hôm Nam biết chuyện của cô. Cô lại giống như trước kia, hợm hĩnh, kiêu căng, không giao tiếp với ai. Nhưng lần này thì Nam không còn thấy cô đáng ghét nữa.

Nam tập trung làm nốt phần việc cho xong… Hôm nay cả hai phải làm sang cả chiều để cho kịp tiến độ. Trong lúc đang mê mải làm, Nam giật bắn mình khi thấy Ngọc hớt hải chạy từ xa tới, nước mắt ngắn dài:

- Anh Nam… anh xong việc chưa? Anh có thể chở tôi về với được không? Tôi có việc gấp, tôi cầu xin anh đấy.

Dù không biết là có chuyện gì nhưng nhìn bộ dạng này của Ngọc, Nam cuống hết cả lên, anh vội vàng:

- Được, được, cô đợi tôi đi lấy xe.

Nam chạy thục mạng ra chỗ đỗ xe rồi phóng lại chỗ Ngọc. Thấy Ngọc không còn tâm trí đâu để ý những chuyện xung quanh, anh chủ động đội mũ, cài quai cho cô. Ngọc ngồi phía sau, Nam quay lại nhắc nhở:

- Cô bám vào nhé, tôi sẽ đi nhanh…

Sau câu nói đó của Nam, Ngọc đưa vòng tay ôm lấy phần eo của anh cho chắc chắn. Anh phóng với tốc độ nhanh nhất có thể. Lần đầu tiên trong đời Nam đi với tốc độ hổ báo như thế. Nhưng tiếng khóc của Ngọc phía sau lưng anh, cả cái vòng tay xiết ghì đầy nôn nóng kia nữa khiến Nam không thể nào bình tĩnh được.

Đi theo chỉ đường của Ngọc, Nam lái thẳng tới bệnh viện. Ngọc vừa gọi cho mẹ vừa đi theo thông tin được cung cấp. Nam cũng lẽo đẽo theo Ngọc mà chẳng cần cô nhờ vả.

Nhìn thấy Ngọc, người phụ nữ khắc khổ ấy lao ra ôm chầm lấy cô, òa lên khóc nức nở.

- Con ơi, con ơi, em con… nó… không biết có qua được không? Nó lên cơn đau, tưởng bình thường thôi ai dè càng lúc càng nặng nên bố mẹ thuê vội xe đưa em con lên thành phố nhập viện. Các bác sĩ đang cấp cứu, không biết tình hìnhthế nào…

Mới vừa nãy còn khóc như mưa như gió, nhưng bây giờ Ngọc lại cứng rắn lạ thường. Cô ôm lấy mẹ, vỗ vai mẹ động viên:

- Mẹ, mẹ bình tĩnh đi, em con sẽ không sao đâu. Ở trên này các bác sĩ giỏi, nhất định sẽ cứu em ấy thôi.

Người đàn bà lớn tuổi ấy đưa tay quẹt ngang mặt, lau đi những giọt nước mắt. Phía cuối hành lang, bóng một người đàn ông trầm ngâm ngóng vào cánh cửa phòng cấp cứu. Nỗi đau của người cha bao giờ cũng tĩnh lặng hơn. Ông không gào khóc như vợ nhưng nhìn ánh mắt ứa lệ kia là đủ hiểu cũng hoang mang, sợ hãi đến nhường nào.

Ngọc bước về phía bố, ông nhìn thấy con gái, gật gù chào, cố tỏ ra mình vẫn ổn:

- Bố, em con đau nặng từ hôm nào?

- 2 hôm rồi, mà nó gan, không chịu nói, cứ lặng lẽ uống giảm đau. Tới lúc đau quá không chịu được mới bảo.

Nghe bố nói mà Ngọc trào nước mắt, cô phải quay mặt vội đi để ngăn không cho bố nhìn thấy. Dù không được giải thích nhưng Nam đủ thông minh để hiểu cái câu chuyện đầy bi kịch này. Anh lặng lẽ ngồi xuống ghế, chờ đợi, xem có thể giúp gì Ngọc và gia đình được không. Lúc này, bố Ngọc nhìn thấy Nam, liền chủ động ra chào hỏi:

- Chào cháu, cháu là…

Nam còn chưa kịp trả lời, Ngọc chạy vội lại:

- Bố, đây là anh Nam, trưởng phòng của con. Con đang đi làm, nghe tin mẹ gọi, đang ở xa nên phải nhờ anh ấy đưa về. Anh Nam, đây là bố mẹ em.

Nam cúi gập người chào bố Ngọc, kính cẩn:

- Cháu chào bác, cháu là Nam, làm cùng với Ngọc à?

Bố Ngọc thấy vậy rối rít:

- Thật quý hóa quá. Cảm ơn cậu đã hỗ trợ. Cậu là sếp mà nhiệt tình như vậy, con Ngọc nhà tôi đi làm gặp được sếp tốt thế này thật là quý hóa quá. Con bé vẫn hay kể chuyện đi làm ở công ty to, thu nhập cao lại được đồng nghiệp yêu mến, sếp giúp đỡ. Cũng nhờ có Ngọc lo liệu chứ vợ chồng tôi già cả rồi, không thể xoay sở tiền chữa bệnh cho thằng Minh. Nay được gặp sếp trực tiếp của con bé thế này, thật sự vinh dự quá.

Ngọc bấu vội vào tay Nam ở phía sau, ra hiệu cho anh đừng nói điều gì đi ngược với câu chuyện mà bố cô vừa kể. Anh hiểu điều đó nên cũng hưởng ứng theo:

- Không có gì đâu bác ạ, Ngọc là một nhân viên có năng lực nên công ty trả lương xứng đáng với công sức mà cô ấy bỏ ra thôi. Chúng cháu là đồng nghiệp đương nhiên phải giúp đỡ nhau rồi ạ. Hai bác cũng đừng lo lắng quá. Cháu tin, em Minh sẽ khỏe lại thôi. Đây là bệnh viện tuyến đầu, các bác sĩ đều rất giỏi.

Gương mặt bố Ngọc chùng xuống:

- Biết là như vậy nhưng chắc chi phí chữa trị cao lắm, bao nhiêu lại trút cả lên cái Ngọc, lại khiến con bé phải gồng mình gánh vác…

Ngọc chạy vội lại:

- Bố, bố đừng nghĩ nhiều nữa, quan trọng là em Minh khỏe lại. Chi phí con lo được, bố không phải nghĩ ngợi đâu.

"Ra là thế…” – cuối cùng thì Nam cũng có cho mình lời giải đáp, cuối cùng thì anh cũng được an ủi rằng trực giác của mình về Ngọc không hề sai. Cô gái ấy không xấu xa, cô gái ấy là vạn bất đắc dĩ, là lực bất tòng tâm mới nhắm mắt đưa chân dấn thân vào cái con đường tội lỗi ấy. Dù biết, không thể nào bao biện cho sai lầm mà cô mắc phải nhưng chí ít nó cũng khiến Nam cảm thấy rằng: Ngọc đáng thương, đôi khi là đáng trọng chứ không phải là đáng khinh bỉ như bao người vẫn nghĩ!

Sau một hồi lâu, các bác sĩ bước ra thông báo tình hình đã ổn:

- Cậu ấy qua cơn nguy kịch rồi. Gia đình không phải quá lo lắng nữa. Chỉ có điều sắp tới, Minh sẽ phải bước vào điều trị giai đoạn hai, sẽ tốn kém hơn rất nhiều. Mong mọi người chuẩn bị tinhthần và cả tiền bạc để đồng hành cùng cậu ấy.

Được bác sĩ thông báo như vậy, 3 người nhà Ngọc ôm lấy nhau khóc nức nở. Họ mừng đấy, rồi lại lo đấy. Mừng vì Minh vừa thoát khỏi quỷ môn quan, nhưng hành trình phía trước còn rất dài, quá tốn kém và cũng chẳng biết tương lai sẽ đi về đâu.

Ngồi ở ghế đá phía phía bên ngoài khu cấp cứu, Ngọc cúi gằm mặt, không biết phải nói với Nam như thế nào. Nam nhìn nét mặt khó xử của Ngọc, chủ động mở lời:

- Cô chấp nhận đến với giám đốc Bách là vì muốn có tiền lo cho em trai phải không?

Ngọc nhìn Nam, lặng lẽ gật đầu. Cô quay sang nói đầy lo lắng:

- Trưởng phòng, tôi cầu xin anh. Gia đình tôi không ai biết chuyện tôi làm cả, tôi xin anh đừng nói cho họ biết được không? Nếu không có lẽ họ sẽ không sống nổi mất.

Nam nhìn vào đôi mắt của Ngọc, anh thương xót nhưng bất lực. Giờ thì anh cũng hiểu cái bất lực mà Ngọc phải trải qua, dù không muốn cũng vẫn cứ phải làm. Nam gật đầu, rồi quay đi, cổ họng nghẹn đắng.

- Nhưng… cô sẽ định sống như thế đến bao giờ? Tôi có nghe các bác sĩ nói bệnh của Minh là ung thư, hơn nữa tình trạng của Minh cũng… chỉ là kéo dài thời gian thôi. Tôi không muốn nói những lời tàn nhẫn nhưng chúng ta đôi khi phải nhìn thẳng vào thực tế để có lực chọn ít đau đớn nhất. Cô cũng cần phải sống cuộc đời của riêng mình, để cứu em cô lại hủy hoại cuộc đời mình, như thế nếu bố mẹ cô biết được có cảm thấy yên lòng không?”

Ngọc đứng phắt dậy, nước mắt chảy dài, nói trong nghẹn ngào:

- Vậy anh bảo tôi phải làm sao? Không lẽ đứng nhìn em trai 20 tuổi khao khát sống của mình chết dần chết mòn ngay trước mắt? Nhìn bố mẹ tôi tuyệt vọng chứng kiến con trai chết đi ngay lúc đó? Anh nói đi, nói đi… tôi phải làm sao bây giờ? Đâu phải tôi không muốn sống tốt, cũng đâu phải tôi muốn trở thành loại gái vô liêm sỉ như thế này?

Ngọc òa lên nức nở, Nam đứng dậy, ôm chặt lấy Ngọc vào vòng tay, cố giữ cho cô bình tĩnh lại. Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi, muốn gào thét lên cho thỏa những ấm ức, tủi hờn trong lòng. Ngọc càng làm vậy, Nam càng siết chặt vòng tay. Chừng hơn 1 phút sau, Ngọc gục đầu lên vai Nam, nước mắt cứ thế chảy không ngừng. Nam ôm lấy cô, vỗ về. Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh muốn che chở, muốn bảo vệ một cô gái nhiều đến như vậy.

- Bình tĩnh lại đi, cô… có tôi ở bên mà, tôi sẽ cùng cô giải quyết mọi việc. Đừng khóc nữa, nín đi nào.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3)

Ngọc bước về phía đầu hè, vẫy một chiếc taxi. Cô lên xe với nỗi sợ hãi bủa vây. Chiếc xe đi tới một địa ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2)

Nhìn cách hai người tình tứ thì thật sự tình sâu đậm lắm… Ngọc đút cho người kia ăn, người kia thì dùng tay lau ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 1) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 1)

Chiếc váy như được sinh ra để dành cho Ngọc. Nó kín đáo, không hề hở hang nhưng vẫn gợi cảm đến kỳ lạ, đủ ...

Tin mới hơn

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Những ngày cận Tết Nguyên đán Bính Ngọ, khi tháng lương thứ 13 vừa “về tay”, không khí sắm sửa cuối năm đã rộn ràng hơn tại nhiều khu công nghiệp, nhà máy trên địa bàn thành phố Huế. Thu nhập tăng thêm, cùng các chế độ phúc lợi được triển khai kịp thời, đã tiếp thêm động lực để người lao động yên tâm chuẩn bị Tết, hướng về gia đình sau một năm làm việc vất vả. Với nhiều công nhân, Tết năm nay không cần cầu kỳ, chỉ cần đủ đầy, ấm áp và an tâm.
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Bắc Ninh đã và đang khẳng định vị thế là cực tăng trưởng năng động của miền Bắc, điểm đến hấp dẫn của các nhà đầu tư, đặc biệt trong lĩnh vực đô thị thông minh, đô thị xanh, công nghệ cao, công nghiệp bán dẫn.
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Tỉnh Quảng Trị đã huy động hàng trăm cán bộ, chiến sĩ công an, quân sự, biên phòng triển khai tìm kiếm các thuyền viên mất tích trên biển, trong cơn bão số 10. Trên bờ, người thân của các thuyền viên mất tích đang thẫn thờ ngóng tin.

Tin tức khác

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Giữa những con số xuất khẩu hàng tỷ USD mỗi năm của ngành điều Việt Nam, ít ai để ý rằng đằng sau thành công ấy là những đôi tay chai sạn, những giọt mồ hôi rơi giữa xưởng nóng và những câu chuyện đời thầm lặng của người lao động. Từ những người phụ nữ ngồi bó gối bên rổ điều sống để tách vỏ, đến những công nhân vận hành dây chuyền sản xuất hiện đại, họ chính là những mắt xích bền bỉ góp phần đưa hạt điều Việt Nam có mặt tại hơn 90 quốc gia trên thế giới.
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 năm nay kéo dài 5 ngày, mang đến cơ hội quý báu để người lao động (NLĐ) được nghỉ ngơi, đoàn tụ gia đình, và nạp lại năng lượng sau những ngày làm việc miệt mài. Khi những ngày nghỉ cuối cùng khép lại, NLĐ đã quay lại thành phố, chuẩn bị cho tuần làm việc hiệu quả.
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Giữa xưởng may, phòng kỹ thuật hay dây chuyền sản xuất, không khó bắt gặp những nụ cười của công nhân đang cần mẫn với công việc. Họ tìm thấy hạnh phúc khi được sự công nhận của doanh nghiệp, được sự quan tâm và chăm lo của các cấp công đoàn. Đối với họ, được làm việc, được tin tưởng, được sẻ chia chính là hạnh phúc.
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Khi nền kinh tế chuyển đổi từ nông nghiệp sang công nghiệp và tiến hành phát triển công nghiệp theo hướng hiện đại, văn hóa công nhân là chủ đề đặc biệt được quan tâm, trong đó có mục tiêu đóng góp cho tăng năng suất lao động và nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp. Bài viết chia sẻ quan điểm của tác giả về xây dựng văn hóa công nhân, đặc biệt trong thời kỳ Việt Nam bắt đầu chuyển sang phát triển bền vững hiện nay.
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Sửa đổi quy định về điều kiện tuổi của thân nhân hưởng trợ cấp tuất hàng tháng trong Luật BHXH 2024 là lời hồi đáp đầy nhân văn dành cho hàng triệu người lao động và gia đình họ, những người đã âm thầm cống hiến cả cuộc đời cho sự phát triển của đất nước.
Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Với nhiều người lao động, đặc biệt là công nhân nghỉ hưu không hẳn là “dấu chấm hết” cho một hành trình làm việc, mà có khi lại là khởi đầu cho một giai đoạn mới đầy trăn trở: “Tiếp tục cống hiến hay dừng lại”?
Xem thêm