Những ngày đầu năm 2021, khi cả nước đang hân hoan đón xuân Tân Sửu thì quê tôi – Chí Linh, Hải Dương – bỗng chốc trở thành tâm dịch COVID-19. Đường phố vắng lặng, hàng quán đóng cửa, mọi nhịp sống chậm lại. Nhưng có một nơi không thể chậm lại, đó là Công ty Cổ phần Nhiệt điện Phả Lại, nơi vợ chồng tôi cùng công tác.

Giữ dòng điện sáng giữa tâm dịch

Dù ngoài kia là rào chắn, phong toả, giãn cách, nhưng bên trong nhà máy, chồng tôi cùng các đồng nghiệp vẫn thay nhau đi ca, bám trụ trong khu cách ly tập trung để giữ cho dòng điện luôn ổn định và liên tục, đảm bảo lưới điện Quốc gia không bao giờ gián đoạn.

Ngày đầu tiên bước vào đợt cách ly, chồng tôi kéo vali rời nhà trong bộ đồ bảo hộ, khẩu trang kín mít. Anh đi không phải vì nhiễm bệnh, mà vì một lý do thiêng liêng là giữ cho từng mái nhà vẫn sáng đèn, kể cả khi trái tim mình phải tạm rời tổ ấm.

Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái siết tay. Con trai ba tuổi chưa hiểu chuyện, chỉ bám chân bố mà khóc, hỏi:

- “Bố đi đâu đấy?”

- “Bố đi bật điện cho mọi người.”

Những vòng tay không khoảng cách
Phòng điều khiển Trung tâm - trái tim của Nhiệt điện Phả Lại mùa dịch COVID-19. Ảnh: ĐVCC

Câu trả lời giản dị ấy như một lời thề của những người công nhân ngành Điện giữa mùa dịch: dù thế nào, dòng điện cũng phải sáng. Thế là gia đình tôi tạm chia ba ngả: anh ở khu cách ly tập trung của nhà máy, tôi công tác tại một trạm điện lẻ, vừa đi làm, vừa gửi con cho ông bà nội trông giúp. Những ngày ấy, con trai nhỏ của tôi mỗi ngày đều ngóng mẹ qua cổng, ngóng bố qua màn hình điện thoại.

Là công nhân vận hành thiết bị quan trọng tại phòng điều khiển Trung tâm – trái tim của Nhiệt điện Phả Lại và cả lưới điện miền Bắc – anh cùng đồng nghiệp chia nhau 3 ca 3 kíp, không để bất kỳ giây phút nào lưới điện ngưng trệ, dù ngoài kia dịch giăng lối, lo âu bủa vây.

Trong đó, các anh không đơn độc. Tổ chức Công đoàn Công ty đã sát cánh từ những ngày đầu cách ly. Không ồn ào, không phô trương, sự hiện diện của Công đoàn lặng lẽ mà vững vàng như một người thân trong gia đình, luôn âm thầm lo toan từng bữa cơm, giấc ngủ cho anh em công nhân. Nhưng điều chạm sâu vào lòng người nhất, lại là những điều tưởng chừng nhỏ bé: một bát canh nóng đêm khuya, một bàn bóng bàn kê vội nơi hành lang, vài hộp sữa, hộp trứng gửi đến tận tay…

Có hôm, anh kể tôi nghe: “Anh vừa ăn xong suất cơm, công đoàn mới gửi thêm mấy hộp sữa và trứng, tất cả lại rôm rả như trẻ con được quà!”

“Đêm qua anh mệt, có chị bên công đoàn nấu canh mang tận phòng trực. Vừa ăn vừa cay mắt. Không biết vì mệt hay vì thấy nhớ nhà”.

Trong những ngày giãn cách, một chiếc điện thoại là vật bất ly thân. Một lời nhắn, một nụ cười, một tấm ảnh con nhỏ gửi qua Zalo… đều trở nên quý giá vô cùng. Và phía sau những điều tưởng chừng giản đơn đó, luôn có bàn tay của những cán bộ Công đoàn – lặng lẽ, tận tuỵ, không lời hoa mỹ nhưng luôn có mặt đúng lúc – thắp lên ngọn lửa ấm trong lúc khó khăn, để những người đàn ông vững tay giữ dòng điện sáng.

Giữ lửa yêu thương giữa mùa xa cách

Ngày thứ 6 của đợt cách ly: giữa lúc dịch bệnh căng thẳng, ở quê tôi, gà đồi – đặc sản địa phương cũng bị “mắc kẹt”. Gà đến ngày xuất chuồng mà không ai mua, thương lái không vào được, bà con lo sốt vó. Công đoàn Công ty tôi liền đứng ra kêu gọi: "Vì quê hương - mua gà, trao yêu thương!"

Và thế là những thùng gà lần lượt được chở đến từng phòng, từng khu tập thể. Tiếng cười về theo đàn gà. Ai cũng lo toan trong mùa dịch, vậy mà chỉ nhờ vài con gà, tình người như được kéo lại gần. Chúng tôi – những người vợ, người mẹ ở hậu phương – vừa đi làm, vừa chăm con, giờ lại thêm “chức vụ” mới: Chủ trại gà bất đắc dĩ.

Tôi hăng hái đăng ký 5 con! Nhưng không ngờ, cả 5 con được thả thẳng vào sân, không thùng, không lồng, chẳng dây buộc. Bọn chúng tung tăng như những vũ công. Hôm đó, tôi không đi làm, tôi đi… bắt gà! Chồng tôi nghe kể, cười ngặt nghẽo: – “Cứ tưởng mình là gà, hoá ra mình là thóc, em ơi?”

Chúng tôi đùa: “Công đoàn đã giúp chị em rèn thể lực qua môn thể thao săn gà!” Nhưng đằng sau những tiếng cười bi hài ấy là cả tấm lòng dành cho quê hương Chí Linh giữa cơn bĩ cực.

Những vòng tay không khoảng cách
Nhiệt điện Phả Lại hỗ trợ mua gà giúp cho nhân dân địa phương ảnh hưởng bởi COVID 19. Ảnh: ĐVCC

Ngày thứ 12, sau ca làm tôi sốt, ho không dứt. Tôi dương tính với COVID-19. Không phải sợ bệnh mà sợ xa con, xa chồng. Đêm sốt mê man, tôi bật khóc. Tin nhắn chồng gửi: “Em nghỉ ngơi đi, đừng cố gắng gì cả. Giá mà anh được ở cạnh em lúc này”. Những ngày sau đó, là tiếng con trai gọi video: “Mẹ ơi, mẹ đâu rồi? Bao giờ mẹ về?”

Tôi lặng người, chỉ có bốn bức tường và tiếng thở khò khè. Nhưng rồi, Công đoàn như một vòng tay thật sự: bằng những túi cơm nóng treo trước cửa, những tờ giấy ghi tay “KHÔNG AI BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU”, những tin nhắn hỏi thăm, những câu thơ hài, những nụ cười từ xa… tất cả giữ tôi lại, giữa lúc muốn gục ngã.

Ngày thứ 22: chồng tôi được về. Nhưng chúng tôi không ôm nhau, không nắm tay. Chỉ nhìn nhau qua lớp kính, ánh mắt thay lời nói.

Và rồi ngày 26, tôi chính thức trở lại cộng đồng. Dịch lùi xa, những con gà “bất trị” yên vị trong nồi cháo, nhưng tình người vẫn ở lại. Là sự gắn kết không biên giới giữa những công nhân nơi đầu máy Tổ quốc. Là hơi ấm của Công đoàn – không hào nhoáng, không ồn ào – mà bền bỉ.

Tôi hiểu: Gia đình không chỉ là nơi có máu mủ ruột rà, mà còn là nơi có người đỡ ta dậy giữa giông bão, nói: "Có Công đoàn đây rồi!"

Và có lẽ vì vậy, chồng tôi đã viết:

Bố trực giữa bão giông

Vì dòng điện Tổ quốc

Vì đồng đội của bố

Vì bữa cơm của mẹ

Vì nụ cười của con.

Tôi giữ mãi bài thơ ấy trong tim như giữ lấy một ngọn lửa ấm áp. Chúng tôi không chỉ đang thắp sáng từng con phố, từng mái nhà mà còn thắp sáng nhau bằng tình đồng chí, bằng yêu thương, bằng niềm tin không bao giờ tắt…

Tác phẩm tham dự Cuộc thi viết “Vòng tay Công đoàn” lần thứ V do Tạp chí Lao động và Công đoàn tổ chức.

Cuộc thi nhằm tuyên truyền, cổ vũ những trường hợp đoàn viên, người lao động được tổ chức Công đoàn, cán bộ công đoàn chăm lo, bảo vệ thiết thực, hiệu quả; nhờ đó có sự thay đổi tích cực trong cuộc sống.

Thông qua bài viết nêu bật nỗ lực của tổ chức Công đoàn, cán bộ công đoàn trong việc thực hiện nhiệm vụ cốt lõi đại diện bảo vệ, chăm lo cho đoàn viên, người lao động; góp phần khẳng định Công đoàn Việt Nam đã, đang và sẽ mãi là chỗ dựa vững chắc, tin cậy, nơi gửi gắm niềm tin của đoàn viên, người lao động.

Mời độc giả xem thêm TẠI ĐÂY

Địa chỉ nhận tác phẩm dự thi: vongtaycongdoan.ldcd@gmail.com

Tin mới hơn

Tựa như một vòng tay không bao giờ buông

Tựa như một vòng tay không bao giờ buông

Sáng 21.11, tại Hà Nội, trong khuôn khổ lễ trao giải Cuộc thi “Vòng tay Công đoàn” lần thứ V đã diễn ra buổi tọa đàm “Nối dài những vòng tay tin yêu” đầy xúc động về 3 nhân vật với những câu chuyện khác nhau.
Những khoảng lặng đẹp giữa đời sống lao động

Những khoảng lặng đẹp giữa đời sống lao động

Trong hành trình lan tỏa của cuộc thi viết “Vòng tay Công đoàn”, có những câu chuyện không ồn ào nhưng đủ sức lay động, có những người lao động bình dị nhưng lại khiến người đọc nhận ra điều đẹp đẽ nhất: ở đâu có sự sẻ chia, ở đó tình người được thắp sáng.
“Vòng tay Công đoàn”: Khi những câu chuyện đời thường viết nên sức mạnh của tinh thần đoàn kết

“Vòng tay Công đoàn”: Khi những câu chuyện đời thường viết nên sức mạnh của tinh thần đoàn kết

Có những câu chuyện tưởng chừng rất đỗi bình thường, nhưng khi được viết ra, chúng trở thành ngọn lửa sưởi ấm biết bao trái tim. “Vòng tay Công đoàn” mùa thứ V là nơi hội tụ những câu chuyện như thế, nơi người lao động tìm thấy niềm tin, nơi Công đoàn hiện lên bằng những hành động thiết thực, gần gũi, và nơi tinh thần đoàn kết được gửi gắm qua từng câu chữ.

Tin tức khác

Người cán bộ công đoàn gieo niềm tin, vun đắp tình đồng nghiệp

Người cán bộ công đoàn gieo niềm tin, vun đắp tình đồng nghiệp

Trong ngôi trường Tiểu học Vĩnh Lộc B (TP. Hồ Chí Minh), tập thể giáo viên luôn nhắc đến Chủ tịch Công đoàn Quách Kiện Sanh như một điểm tựa vững vàng. Thầy không chỉ là người đại diện cho quyền lợi chính đáng của thầy cô mà còn là người đồng hành sẻ chia trong những lúc khó khăn, mang lại sự an tâm để mỗi giáo viên thêm yêu nghề, gắn bó với mái trường.
Người “giữ lửa” phong trào công đoàn ở Trường THCS Đông Hòa

Người “giữ lửa” phong trào công đoàn ở Trường THCS Đông Hòa

Không chỉ là một giáo viên tận tụy với nghề, chị Nguyễn Thị Diễm Kiều – Chủ tịch Công đoàn Trường THCS Đông Hòa (phường Đông Hòa, TP. Hồ Chí Minh) còn là điểm tựa tin cậy của đồng nghiệp, là người “giữ lửa” trong mọi phong trào và hoạt động tập thể. Hơn hai mươi năm gắn bó với ngành Giáo dục, chị đã khẳng định bản lĩnh của một nhà giáo giỏi chuyên môn, đồng thời là cán bộ Công đoàn đầy trách nhiệm, nhiệt huyết.
Ngày hội gia đình – vòng tay gắn kết yêu thương

Ngày hội gia đình – vòng tay gắn kết yêu thương

Trong đời sống của mỗi con người, “gia đình” luôn là hai chữ thiêng liêng và gần gũi nhất. Đó là nơi ta sinh ra, lớn lên, là điểm tựa vững chắc để mỗi bước đường đời thêm vững vàng. Thế nhưng, trong công việc và trong tập thể, tôi nhận ra rằng mình may mắn có thêm một “gia đình lớn” khác – đó chính là tổ chức Công đoàn Trường Tiểu học Nguyễn Thái Học (phường Bến Thành, TP. Hồ Chí Minh).
Người cán bộ công đoàn giữ lửa yêu thương trong mái trường mầm non

Người cán bộ công đoàn giữ lửa yêu thương trong mái trường mầm non

Trong hành trình gieo mầm tri thức, những người thầy, người cô luôn lặng lẽ hy sinh để chăm lo cho học trò. Nhưng song hành cùng họ còn có những cán bộ công đoàn – những “người giữ lửa” thầm lặng, vừa đứng lớp vừa chăm lo đời sống tinh thần, vật chất cho đồng nghiệp. Ở Trường Mầm non Hương Sen (TP. Hồ Chí Minh), hình ảnh cô giáo Đặng Thị Hoàn, Chủ tịch Công đoàn nhà trường chính là minh chứng sinh động cho vai trò ấy: tận tụy, trách nhiệm và giàu yêu thương, luôn tiếp thêm tinh thần, lan tỏa nghị lực đến đồng nghiệp và cộng đồng.
Chăm lo đời sống, bồi dưỡng tinh thần, tạo nền tảng cho sự cống hiến

Chăm lo đời sống, bồi dưỡng tinh thần, tạo nền tảng cho sự cống hiến

Tại Trường Tiểu học Nguyễn Huệ, phường Bến Thành (TP. HCM), công đoàn không chỉ đơn thuần là tổ chức đại diện cho quyền lợi người lao động mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, đồng hành cùng cán bộ, giáo viên, nhân viên (CBGVNV) trong mọi hoạt động. Với phương châm “Vì hạnh phúc, an toàn và sự phát triển của đoàn viên”, công đoàn đã và đang góp phần kiến tạo một môi trường làm việc nhân văn, chuyên nghiệp, nơi thầy cô giáo có thể yên tâm gắn bó và cống hiến.
Công đoàn Bệnh viện Nhi Đồng 2: Tiếp sức người lao động vượt qua số phận

Công đoàn Bệnh viện Nhi Đồng 2: Tiếp sức người lao động vượt qua số phận

Giữa bộn bề công việc nơi tuyến đầu chăm sóc sức khỏe trẻ em, tập thể cán bộ, y bác sĩ Bệnh viện Nhi Đồng 2 (TP. HCM) luôn tìm thấy chỗ dựa tinh thần vững chắc từ tổ chức Công đoàn. Từ những giọt nước mắt sẻ chia khi đoàn viên gặp hoạn nạn, đến niềm vui đoàn tụ trong những ngôi nhà “Mái ấm Công đoàn”, tất cả đã tạo nên vòng tay ấm áp, tiếp thêm nghị lực để mỗi người yên tâm cống hiến và gắn bó lâu dài với nghề.
Xem thêm