Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)
Đời sống

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)

Lam Giang
Tác giả: Lam Giang
Miếng cơm đắng ngắt trong miệng Nam, anh không sao nuốt nổi. Suốt từ sáng đến giờ anh không thể gọi được cho Ngọc. Điều đó càng làm Nam cảm thấy bí bách tới mức sắp phát điên.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)

PHẦN 13

Buổi trưa ở nhà ăn của công ty, Nam ngồi khuất một góc nên đám nhân viên cũng không để ý nên thoải mái nói chuyện:

- Hôm nay em gái xinh lại nghỉ. Chắc hôm qua sinh nhật, được tặng quà hơi nhiều nên mất sức rồi.

Sau đó cả đám cười khoái chí với nhau. Nam nắm đấm tay lại, giận dữ, thiếu chút nữa vì mất bình tĩnh mà anh xông tới đánh cho đám người ấy một trận vì cái trò ngồi lê đôi mách. Nhưng rất may anh cố trấn tĩnh lại. Miếng cơm đắng ngắt trong miệng Nam, anh không sao nuốt nổi. Suốt từ sáng đến giờ anh không thể gọi được cho Ngọc. Điều đó càng làm Nam cảm thấy bí bách tới mức sắp phát điên.

Nam bỏ suất ăn, lên phòng sớm. Anh bấm số gọi cho Linh:

- Linh à, tối nay em rảnh không, tan làm, anh có thể mời em đi ăn tối được không?

Hơn 8h tối, sau khi dùng bữa cùng với Linh, Nam tần ngần một chút rồi vào thẳng vấn đề:

- Linh, có chuyện này anh muốn thẳng thắn với em. Chuyện chúng ta gặp gỡ nhau như thế này, chắc em cũng biết ý định của hai nhà muốn mối lái. Ban đầu anh cũng có ý định muốn thử hẹn hò, tìm hiểu. Gặp em rồi anh cũng rất ấn tượng vì em là một cô gái tốt, dễ thương và hiểu chuyện. Anh không biết cảm giác của em với anh là gì. Anh sẽ rất vinh dự nếu em có nhiều hơn cảm xúc tình bạn, tình anh em với anh. Chỉ có điều, anh nghĩ cảm giác của anh với em không phải là tình yêu. Vì thế anh e là chúng ta khó có thể tiến xa được. Như thế là không công bằng với em. Anh muốn nói rõ ràng để em không quá kì vọng cũng như mất thời gian vào mối quan hệ này. Chúng ta vẫn là bạn, vẫn có thể gặp gỡ, trò chuyện và tâm sự với nhau như những người anh em, bạn bè. Còn chuyện tiến đến tình yêu hay xa hơn thế nữa thì không thể. Anh muốn thẳng thắn để em hiểu và có cho mình những lựa chọn khác phù hợp và xứng đáng hơn.

Linh mỉm cười:

- Anh gọi em ra đây chỉ để nói mấy lời này thôi đúng không? Nếu em đoán không lầm, không phải chỉ đơn giản là anh lo mất thời gian của em, mà còn vì anh sợ một ai đó buồn lòng nếu cứ trong mối quan hệ tìm hiểu, gặp gỡ với em. Và… nếu linh cảm của em là đúng thì hình như… cô nhân viên làm cùng phòng anh chính là đối tượng khiến anh kiên quyết, thẳng thắn với em đến vậy?

Nam không biết phải trả lời thế nào trước lời chất vấn này. Linh đúng là một cô gái tinh tế, mới chỉ gặp 2 lần đã phát hiện ra những tâm sự thầm kín trong lòng anh mà bản thân anh cũng phải mất một thời gian dài mới dám thừa nhận với chính mình.

Linh từ chối lời đề nghị để Nam đưa về. Cô nói đã là bạn thì những sự đón đưa như thế không nên thân thiết quá, chí ít đó là quan điểm của Linh. Nam cũng không muốn gượng ép. Vả lại lúc này, lòng anh còn đang đau đáu về một nơi khác.

Chia tay Linh xong, nhìn đồng hồ hơn 8h tối, anh phóng xe đến cổng nhà Ngọc. Ánh đèn vẫn sáng, Nam gọi cho Ngọc, lần này thì đã có chuông. Có vẻ như Ngọc không dám tắt máy cả ngày, không phải vì lo Nam không gọi được mà sợ “chủ nhân” của mình tra khảo cho cái sự bất thường đó của cô.

Biết không thể trốn tránh, Ngọc tắt máy rồi ra mở cửa. Vừa nhìn thấy cô, Nam lao vào, cầm tay, kéo áo lên xem tay cô, miệng hỏi liên hồi:

- Em có bị thương ở đâu không? Em làm cái quái gì vậy, tại sao cả ngày hôm nay em không nghe máy

Đây là lần đầu tiên Ngọc thấy Nam nổi nóng như vậy nhưng sự tức giận này của anh lại khiến cô xúc động đến suýt khóc. Nam nắm lấy tay Ngọc, kéo cô vào nhà.

Ngồi ở bàn uống nước nhà Ngọc, Nam lôi từ trong túi xách ra cuốn sổ tiết kiệm:

- Em cầm lấy đi, ngày mai anh sẽ qua đón em, chúng mình cùng ra ngân hàng rút tiền. Em dùng tiền này để lo liệu cho Minh. Nó cũng là một khoản không nhỏ mà. Em… thoát khỏi Bách đi. Chúng mình sẽ tính cách để rút lui. Chỉ cần em không phụ thuộc vào anh ta về tiền bạc nữa thì sẽ có cách để chấm dứt tất cả. Thà một lần đau rồi dừng lại, không thể sống mãi thế này được.

Câu nào, lời nào Nam nói cũng gắn hai chữ “chúng mình” làm Ngọc bật khóc. Cô cúi gằm mặt, nghẹn ngào nói:

- Tại sao anh phải làm vậy? Sao phải làm những thứ tốt đẹp này cho một đứa con gái chẳng ra gì như em? Anh đang phí hoài lòng tốt đấy. Em… không xứng đáng đâu.

Nam khẳng khái:

- Có thể anh không phải là kẻ tài giỏi như người ta, anh cũng không lắm tiền, không giỏi ăn nói, nhiều người còn bảo anh mọt sách, đù đờ, nhưng anh tin vào cảm nhận của mình. Chí ít là với em, anh tin anh không nhìn sai người. Anh muốn giúp em thoát khỏi cảnh sống này, anh không muốn em mãi chìm đắm trong nỗi khổ này nữa.

Ngọc lau nước mắt, cầm lấy cuốn sổ tiết kiệm. Cô đưa nó lại cho Nam:

- Anh cầm về đi, em sẽ không bao giờ nhận đâu. Em sẽ không nhắc lại lần nữa đâu. Xin anh hãy cho em giữ lại chút tự trọng cuối cùng. Đây là mong muốn của em. Nếu anh thật lòng coi trọng em, xin anh đừng ép em thêm nữa. Anh về đi.

Nam không muốn làm khó Ngọc, anh đứng dậy nói với cô:

- Anh không phiền em nghỉ ngơi nữa, cũng không bắt ép em phải nhận số tiền này. Nhưng… anh sẽ không đứng nhìn em tự mình hủy hoại cuộc đời đâu. Anh nhất định sẽ nghĩ cách để cùng em vượt qua. Anh về đây.

Nghe tiếng xe máy của Nam xa dần, Ngọc ngồi khụy gối, tựa lưng vào thành tường. Cô khóc như một đứa trẻ, muốn bắt đền, muốn ăn vạ ai đó mà không thể…

***

Thấy con trai về nhà, vừa đặt chân tới cửa, bà Cúc lao ra đánh thùm thụp vào người Nam:

- Cái thằng trời đánh này, mày làm sao vậy hả con? Con gái người ta tốt như vậy mà mày từ chối. Mà trong khi mày có người yêu đâu, mất gì mà phải phũ phàng với con gái nhà người ta như vậy.

Nam mắt tròn mắt dẹt chưa hiểu sự tình:

- Mẹ, mẹ sao vậy?

- Còn sao với trăng gì, thế không phải tối nay mày vừa nói chuyện gì với con bé cái Linh à. Mẹ nó điện qua đây, bảo nó đi gặp con về khóc tu tu. Kêu là anh ấy chê con, không muốn tiếp tục gặp gỡ, hẹn hò, tìm hiểu con. Gia đình người ta giận tím mặt vào. Con gái người ta đến nỗi nào mà mày nỡ như thế. Có phải mày mất trí rồi không? Mày nói mẹ nghe xem nào.

Đang mệt trong người, lòng dạ lại rối bời, Nam nổi cáu với mẹ:

- Mẹ, mẹ đừng như thế nữa được không? Con không thấy mình làm sai gì cả. Con vẫn rất quý Linh, vẫn trân trọng cô ấy. Nhưng con không yêu Linh mẹ ạ. Mà con gái người ta có thì, mình không yêu thì nên nói thẳng để cô ấy không mất thời gian, cứ vòng vo mãi thì chỉ Linh là người chịu thiệt. Giờ con không nói, gặp gỡ, hẹn hò thêm vài ba tháng nữa rồi vẫn không hợp, không tiến xa thì có phải Linh còn khổ hơn không?

- Thế mày nói mẹ nghe xem, thế rốt cuộc mày muốn người như thế nào thì mới yêu. Cái Linh có gì để mày không yêu nó? Con bé xinh đẹp, ngoan ngoãn, giỏi giang, công ăn việc làm ổn định, thua kém gì ai mà mày không yêu?

- Mẹ…

Nam quát lớn lên một tiếng, tự biết mình quá đáng, anh hạ thấp tông giọng xuống:

- Tình yêu đâu phải phép tính cộng, trừ, nhân, chia như thế mà mẹ hỏi vậy. Nó thuộc về cảm xúc mẹ hiểu không? Không yêu là không yêu, chứ không phải vì người ta thua kém gì ai. Có đôi khi người ta lại yêu cái người kém xa mọi người, chẳng bằng ai đấy…

Bà Cúc bực bội ngồi xuống bàn, cầm chiếc quạt nan quạt phành phạch:

- Các anh bây giờ thì giỏi rồi, lắm lí lẽ rồi, bà già này không theo được. Thời chúng tôi cũng chỉ bố mẹ mối lái thế thôi, mà sống với nhau đến tận bây giờ đấy, chưa cãi nhau bao giờ, càng sống càng yêu đấy. Quan trọng nhất vẫn là tư cách, đạo đức, còn tình cảm có thể về sống rồi vun vén, hình thành

Nam nhìn mẹ, cố gắng giải thích điều cuối cùng dù bản thân đang mệt mỏi vô cùng:

- Mẹ, con thì không thế được, xin mẹ hiểu cho con. Con muốn cưới người mà con yêu mẹ ạ.

Nam về phòng, không tranh luận nữa. Hình như từ bé đến giờ, chưa bao giờ Nam khiến mẹ tức giận đến như vậy. Chuyện cãi tay đôi với mẹ như thế này anh chưa bao giờ dám làm. Nhìn thái độ của Nam, bà Cúc ức lên đến tận cổ. Bà định nói với theo nhưng chồng ngăn lại:

- Thôi bà, bà không thấy con nó đang có tâm trạng bất ổn à? Chấp nó làm gì? Tôi nghĩ có khi thằng bé gặp chuyện gì bực mình ở cơ quan cũng nên. Giờ bà cứ ép con quá, nó lại nổi khùng lên đấy.

Không biết trút giận lên ai, bà Cúc xả hết vào chồng:

- Đấy ông xem, tôi nói có gì sai? Tôi có nói cũng là vì lo cho nó. Ông cũng gặp con bé Linh rồi, con bé có gì không tốt đâu, thế mà nó còn từ chối con nhà người ta. Con bé Linh cũng thích thằng Nam nhà mình nên mới tổn thương thế.

- Phải rồi, phải rồi, đúng là thằng con tôi có mắt như mù, không nhìn thấy công sức trời bể của mẹ nó.

Bố Nam cố gắng nịnh vợ để bà nguôi ngoai cơn bốc hỏa. Ông đưa cho bà cốc nước:

- Thôi, nước đây, bà uống đi cho hạ hỏa. Để đó, mai tôi nói chuyện với con. Chuyện này để đàn ông chúng tôi nói với nhau có khi lại ra vấn đề hơn.

- Tôi cũng chẳng thiết nữa, mặc xác bố con nhà ông

Nói rồi, bà Cúc về phòng đi ngủ. Bố Nam len lén vào phòng con trai. Nam ngồi ở bàn làm việc, xoay xoay chiếc điện thoại. Anh cứ muốn gọi cho Ngọc nhưng rồi lại thấy giận, thấy sợ, nhỡ cô không muốn nghe máy thì anh lại thành quê.

Bố bước vào phía sau, vỗ lên vai Nam:

- Con đã bình tĩnh lại chưa?

Nam quay người lại, ra giường ngồi xuống cùng bố. Anh nhìn ra ngoài cửa, khẽ hỏi:

- Mẹ con ngủ chưa ạ?

- Về phòng rồi, nhưng mà chưa ngủ đâu, có khi lại tức tối cả đêm đấy. Con biết tính mẹ con mà. Mà… hôm nay con sao vậy, bình thường con không nổi đóa lên như thế. Con thừa hiểu tính mẹ. Bà ấy cứ sốt sắng, láu táu vậy thôi chứ thực chất chỉ là vì lo cho con

- Dạ, con biết rồi thưa bố. Là con sai, con đã hơi thiếu kiềm chế, ngày mai con sẽ xin lỗi mẹ

- Mà dạo này, con có vấn đề gì sao? Bố cũng cảm thấy con có phần bất ổn hơn mọi khi

- Con…

Nam định nói một điều gì đó rồi lại thôi. Đến chính anh còn không hiểu nổi tâm trạng của mình lúc này nên cũng chẳng biết phải nói sao cho bố hiểu.

- Mẹ con không giận chuyện con từ chối Linh đâu, mà giận vì con không chia sẻ với bà ấy, lại còn nổi cáu lên với mẹ. Xưa nay bố mẹ cũng không bao giờ ép uổng con cái. Không chỉ con mà cả với con bé Loan em gái con cũng vậy. Làm bố, làm mẹ, đôi khi nóng ruột thì nói vậy thôi chứ bố mẹ luôn tin vào sự lựa chọn của các con. Bố tin, con sẽ tìm được hạnh phúc đích thực của mình, tìm được người xứng đáng với mình.

- Bố, trong tình yêu, cứ phải tìm người xứng đáng thì mới được ạ? Mà như thế nào thì xứng đáng? Phải ngoan ngoãn, con nhà gia giáo, kiếm tiền giỏi, ngoại hình cân xứng… hay như thế nào là xứng đáng hả bố?

Bố Nam nhìn con hơi khó hiểu nhưng vẫn từ tốn nói:

- Con thừa hiểu, bố mẹ có phải là người trọng mấy cái trò môn đăng hộ đối hay đòi hỏi con dâu tương lai phải xinh đẹp, lắm tiền, con nhà giàu có đâu. Chỉ cần cô gái ấy phải là người có đạo đức, tư cách tốt, sống đàng hoàng, hai con thương yêu nhau thế là được rồi.

Nam cười nhạt, ánh mắt vô hồn. Thấy con trai có vẻ không có tâm trí tập trung vào câu chuyện, bố Nam về phòng, để lại khoảng không gian riêng cho con, không làm phiền con nữa.

***

Sáng hôm sau Nam dậy sớm, anh xuống nhà, thấy căn bếp vẫn lạnh ngơ lạnh ngắt, bố thì đang tập thể dục ngoài sân vườn. Nam bước ra hỏi:

- Bố, mẹ con chưa dậy ạ?

Ông vừa tập vừa trả lời:

- Chưa, đêm cứ trở mình tới lui, chốc chốc lại thở dài, rồi cau có… Làm bố cũng mất ngủ lây. Chắc giờ cũng chẳng ngủ được đâu, nhưng mà có một số người bà ấy không muốn nhìn nên không thèm ra ngoài đó. Hôm nay không có đồ ăn sáng đâu, con tự lo lấy rồi đi làm đi.

Nam bật cười với cả cái điệu nói giận hờn này của bố, anh bước đến:

- Bố, chuyến này phải nhờ tới đại anh hùng thuyết phục mỹ nhân giúp con rồi. Bố an ủi mẹ giúp con nhé, tối con về sẽ xin lỗi mẹ sau, con đi làm kẻo muộn

- Được rồi, anh đi đi, bao nhiêu cái khó, cái khổ chỉ trút lên thân già này thôi.

Nam chào bố rồi quay đi, được mấy bước, ông gọi với:

- Mà tối nay nhất định phải về sớm ăn cơm đấy, dạo này con hay ra ngoài, muốn xin lỗi “Đại tiểu thư” thì phải biết điều một chút.

- Dạ vâng, con biết rồi ạ!

Nam đến văn phòng, người đầu tiên anh nhìn là Ngọc nhưng cô không đáp lại. Cô cúi mặt, tập trung làm dù Nam biết đó là do cô đang cố tình né tránh anh mà thôi. Cả một ngày dài, cứ hễ khi nào Nam ra ngoài thì Ngọc lại mất hút, mỗi khi Nam rảnh rỗi là lại không thấy Ngọc đâu. Cô gái ấy có vẻ như muốn tránh mặt Nam tuyệt đối thì phải.

Hết giờ làm, Nam cũng muốn tới tìm hay đề nghị Ngọc đi ăn tối để cùng nói chuyện cho ra ngô ra khoai, nhưng hôm nay anh đã hứa với bố sẽ về sớm, thành ra không thể chậm trễ. Vừa 5h, Nam xách cặp ra về. Ngọc nhìn theo bóng anh vội vã, tự nhiên cảm thấy chạnh lòng.

Bữa cơm tối bắt đầu với một bàn ăn thịnh soạn. Mẹ đang giận mà còn nấu nhiều món ngon như thế chứng tỏ bà cũng đã nguôi ngoai rồi. Vừa thấy mẹ ngồi xuống ghế, Nam đã chạy vội ra ôm lấy bà từ phía sau:

- Mẹ yêu quý của con nấu một bàn thức ăn như thế này chắc là đã tha thứ cho con rồi. Mẹ thật là người có tấm lòng bao dung quảng đại. Mẹ sẽ không trách cứ thằng con ngu muội này đâu phải không mẹ.

Bà Cúc tủm tỉm cười vài giây, sau đó lại làm mặt nghiêm nghị. Bà nói:

- Anh ra kia ngồi mẹ nói chuyện với anh.

Thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, Nam đánh mắt về phía bố. Ông lắc đầu ra điều cũng không hay biết sự tình gì. Nam ngồi xuống, chăm chú lắng nghe mẹ nói:

- Mẹ hỏi anh, anh có bạn gái rồi sao không nói với bố mẹ?

Nam hoang mang không biết mẹ nói gì. Nhìn điệu bộ của con như vậy, bà Cúc chất vấn thêm:

- Thôi anh đừng giả vờ giả vịt nữa. Hôm nay vì khó ở trong người, vì không hiểu sao thằng con trai cưng yêu quý chưa từng một lần cãi mẹ lại nổi quạu nên như thế nên mẹ đã quyết đi điều tra rồi. Mẹ điện thoại cho mấy thằng bạn thân đại học của con để hỏi thăm xem con có tâm sự chuyện yêu đương gì không, và đây là những gì chúng nó gửi cho mẹ.

Nói rồi bà chìa ra Hàng loạt tấm ảnh chụp trộm hôm Nam đưa Ngọc đi họp lớp. Bà giải thích:

- Thằng Đức bạn con nó gửi qua Zalo cho mẹ đấy. Nó bảo hôm đó con dẫn bạn gái tới, ai cũng trầm trồ khen ngợi, chúng nó chụp trộm lại. Chúng nó còn tưởng mẹ biết rồi. Anh nói xem, tại làm sao anh lại giấu 2 thân già này? Vì tưởng anh chưa có người yêu nên mẹ mới mai mối, chứ nếu anh nói rõ ràng thì mẹ cũng không bắt anh đi hẹn hò với con bé Linh làm gì. Ai dè anh giấu, rồi sau đó lại nổi khùng lên với mẹ.

- Không phải đâu mẹ, chỉ là…

- Chỉ là cái gì… hay anh không coi bố mẹ ra gì nữa, không cần thiết phải giới thiệu bạn gái với bố mẹ.

- Mẹ, không phải vậy…

- Nếu anh còn coi bố mẹ là mẹ thì ngày mai dẫn bạn gái về ra mắt. Hay là anh sợ mẹ anh ác lại làm khó bạn gái anh nên không dám đưa về. Anh yên tâm, mẹ hứa không bắt nó rửa bát, nấu cơm ngày đầu ra mắt đâu mà anh sợ. Còn nếu anh không đưa về thì anh chẳng coi 2 thân già này là bố mẹ nữa. Mẹ chỉ nói vậy thôi đấy.

Nhìn thấy mặt bà Cúc đang căng lên, có vẻ giận thực sự, bố Nam nháy mắt:

- Mẹ mày đã nói thế thì mai đưa nó về gặp gỡ cho bà ấy vui. Vả lại đàn ông đàn ang yêu đương là phải đàng hoàng. Bố ghét nhất mấy cái thằng cha ra ngoài thì nhận là người yêu nhưng không bao giờ dám dẫn con gái người ta về ra mắt vì sợ trách nhiệm. Bố là bố cấm tiệt cái thói đấy. Nếu hai đứa yêu nhau thật lòng, cứ đưa nó về đây chơi. Mình phải thể hiện sự nghiêm túc trong mối quan hệ này, đó cũng là cách chứng minh tình yêu cho con gái thấy mà.

Bị dồn vào đường cùng, không còn cách nào khác, Nam đành phải nhận lời:

- Dạ vâng, thế để con bảo cô ấy ạ.

Sau bữa cơm tối, Nam loay hoay một hồi rồi dắt xe máy ra khỏi nhà:

- Bố mẹ, con ra ngoài một chút.

Bà Cúc hớt hải chạy theo:

- Muộn rồi còn đi đâu đấy?

Nam thở dài:

- Thì qua nhà bạn gái, con cũng phải thông báo với cô ấy chuyện mai đón về nhà mình ra mắt chứ.

Chỉ đợi có vậy, mặt bà Cúc giãn ra, nụ cười ngoác tới tận mang tai, hối thúc:

- Ừ, thế đi nhanh lên, mà tới đó xong ở lại chơi một lúc về cũng được. Trời mùa hè, còn sớm mà, ngại gì… Thôi đi nhanh lên không con bé nó chờ.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12)

Ngọc nhắm mắt, cảm nhận nỗi đau xâm chiếm lấy tâm hồn mình. Cô nói trong tột cùng tuyệt vọng: “Nam, em xin lỗi, em ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Từng tờ tiền trong bọc đó đánh đổi bằng cảm giác ê chề, nhục nhã, bằng những nỗi đau thể xác và cả tinh thần ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10)

Nằm xuống giường cạnh mẹ, Ngọc định nhắn cho Nam vài dòng nhưng nhìn đồng hồ đã gần 1h sáng, vả lại, bản thân cảm ...

Tin mới hơn

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế

Những ngày cận Tết Nguyên đán Bính Ngọ, khi tháng lương thứ 13 vừa “về tay”, không khí sắm sửa cuối năm đã rộn ràng hơn tại nhiều khu công nghiệp, nhà máy trên địa bàn thành phố Huế. Thu nhập tăng thêm, cùng các chế độ phúc lợi được triển khai kịp thời, đã tiếp thêm động lực để người lao động yên tâm chuẩn bị Tết, hướng về gia đình sau một năm làm việc vất vả. Với nhiều công nhân, Tết năm nay không cần cầu kỳ, chỉ cần đủ đầy, ấm áp và an tâm.
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh

Bắc Ninh đã và đang khẳng định vị thế là cực tăng trưởng năng động của miền Bắc, điểm đến hấp dẫn của các nhà đầu tư, đặc biệt trong lĩnh vực đô thị thông minh, đô thị xanh, công nghệ cao, công nghiệp bán dẫn.
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích

Tỉnh Quảng Trị đã huy động hàng trăm cán bộ, chiến sĩ công an, quân sự, biên phòng triển khai tìm kiếm các thuyền viên mất tích trên biển, trong cơn bão số 10. Trên bờ, người thân của các thuyền viên mất tích đang thẫn thờ ngóng tin.

Tin tức khác

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt

Giữa những con số xuất khẩu hàng tỷ USD mỗi năm của ngành điều Việt Nam, ít ai để ý rằng đằng sau thành công ấy là những đôi tay chai sạn, những giọt mồ hôi rơi giữa xưởng nóng và những câu chuyện đời thầm lặng của người lao động. Từ những người phụ nữ ngồi bó gối bên rổ điều sống để tách vỏ, đến những công nhân vận hành dây chuyền sản xuất hiện đại, họ chính là những mắt xích bền bỉ góp phần đưa hạt điều Việt Nam có mặt tại hơn 90 quốc gia trên thế giới.
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5

Kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 năm nay kéo dài 5 ngày, mang đến cơ hội quý báu để người lao động (NLĐ) được nghỉ ngơi, đoàn tụ gia đình, và nạp lại năng lượng sau những ngày làm việc miệt mài. Khi những ngày nghỉ cuối cùng khép lại, NLĐ đã quay lại thành phố, chuẩn bị cho tuần làm việc hiệu quả.
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động

Giữa xưởng may, phòng kỹ thuật hay dây chuyền sản xuất, không khó bắt gặp những nụ cười của công nhân đang cần mẫn với công việc. Họ tìm thấy hạnh phúc khi được sự công nhận của doanh nghiệp, được sự quan tâm và chăm lo của các cấp công đoàn. Đối với họ, được làm việc, được tin tưởng, được sẻ chia chính là hạnh phúc.
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp

Khi nền kinh tế chuyển đổi từ nông nghiệp sang công nghiệp và tiến hành phát triển công nghiệp theo hướng hiện đại, văn hóa công nhân là chủ đề đặc biệt được quan tâm, trong đó có mục tiêu đóng góp cho tăng năng suất lao động và nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp. Bài viết chia sẻ quan điểm của tác giả về xây dựng văn hóa công nhân, đặc biệt trong thời kỳ Việt Nam bắt đầu chuyển sang phát triển bền vững hiện nay.
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động

Sửa đổi quy định về điều kiện tuổi của thân nhân hưởng trợ cấp tuất hàng tháng trong Luật BHXH 2024 là lời hồi đáp đầy nhân văn dành cho hàng triệu người lao động và gia đình họ, những người đã âm thầm cống hiến cả cuộc đời cho sự phát triển của đất nước.
Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Luật BHXH 2024: "Neo giữ" người lao động có kinh nghiệm

Với nhiều người lao động, đặc biệt là công nhân nghỉ hưu không hẳn là “dấu chấm hết” cho một hành trình làm việc, mà có khi lại là khởi đầu cho một giai đoạn mới đầy trăn trở: “Tiếp tục cống hiến hay dừng lại”?
Xem thêm