| Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 7) |
![]() |
PHẦN 10
Cái ôm ấm áp của Nam cuối cùng cũng giúp Ngọc bình tĩnh lại. Cô ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh Nam. Anh buông vòng tay của mình ra, nhìn vào mắt Ngọc, lặng lẽ lấy khăn tay đưa cho cô:
- Này, lau mặt đi, nhòe nhoẹt như con mèo rồi đấy.
Ngọc vẫn ngồi đó khóc, Nam đợi vài giây không thấy phản ứng, tự khắc cầm khăn lau mặt cho cô. Vừa làm anh vừa nói:
- Chẳng phải con gái tụi cô hay nói, trời có sập xuống cũng phải xinh đẹp đó sao? Nhìn cái mặt đi, có khác gì con mèo đi mưa không? Cô phải mạnh mẽ, phải xinh đẹp để lát em trai tỉnh dậy không hết hồn vì gương mặt chị gái chứ?
Câu nói này của Nam khiến Ngọc phải bật cười.
- Cảm ơn anh
Ngay sau đó, tiếng chuông điện thoại vang lên. Ngọc giật mình khi nhìn dòng tên người gọi đến “A”. Cô lập cập nghe máy, giọng đầy sợ hãi:
- Em nghe đây! Dạ vâng… em sẽ đến ngay. Anh đợi em một chút
Rất nhanh, trong đầu Nam đã đoán định ra người đàn ông vừa gọi đến là ai. Anh thẫn thờ hỏi:
- Là giám đốc Bách đúng không?
Ngọc nghẹn họng, gật đầu.
- Tôi nhờ anh một chuyện được không? Đây là địa chỉ và chìa khóa nhà của tôi. Anh có thể đưa mẹ tôi về nhà tôi nghỉ ngơi được không? Bố tôi có lẽ sẽ ở lại viện trông Minh. Tôi phải đi bây giờ, vì thế, mong anh giúp tôi với… Bà ở quê lên không thông thạo.
Ngọc hối hả đưa chìa khóa và dòng địa chỉ cho Nam, cô cầm túi, sấp ngửa định chạy đi. Nam giữ lấy tay cô níu lại:
- Ngọc… đừng đi, đừng đi được không? Cô có thể lấy lý do gì đó từ chối một hôm mà. Hôm nay cô cũng rất mệt rồi, vả lại…
Ngọc lắc đầu:
- Anh ta sẽ nổi điên nếu tôi không đến. Hơn nữa, tôi… cũng cần tiền để lo cho em. Những lần anh ta gọi muộn như thế này thường sẽ cho tôi nhiều tiền nếu tôi xin thêm.
- Ở nhà một hôm đi. Anh ta cho cô bao nhiêu tiền đêm nay, tôi sẽ bù lại khoản đó, nghỉ ngơi một chút đi
Nam lấy từ trong chiếc cặp của mình ra tấm thẻ ATM, mắt sáng lên:
- Cô cứ dùng để thanh toán viện phí cho em, cứ lấy khoản như cô muốn có được từ Bách hôm nay. Như thế được chưa.
Ngọc im lặng vài giây, nhìn gương mặt của Nam, mỉm cười. Cô tiến tới, cầm lấy tấm thẻ, đặt lại vào túi xách của Nam:
- Tôi có thể bán thân cho tất cả mọi người, trừ anh!
***
Ngọc rời đi sau đó vài phút. Nam không còn cách nào khác phải thực hiện việc mà cô nhờ. Anh cố kiếm lấy một lí do nghe có vẻ hợp lí nhất để nói về việc Ngọc rời đi.
- Bác gái, Ngọc phải quay lại công ty hoàn thành nốt một số hạng mục mà cô ấy đang phụ trách, mấy hôm nữa cô ấy xin nghỉ phép nên hôm nay phải bàn giao lại. Những phần này chỉ cô ấy làm thôi. Có lẽ Ngọc sẽ đi khoảng 2 tiếng rồi về. Tình hình của Minh ổn rồi, bác trai sẽ ở lại đây, cháu sẽ đưa bác về nhà của Ngọc để nghỉ ngơi. Minh sẽ còn phải nằm viện vài hôm, hai bác cần phải thay phiên nhau, nên chú ý giữ gìn sức khỏe. Hai bác mà ốm thì sẽ vất vả lắm ạ.
Bố Ngọc thấy vậy nhắc vợ:
- Sếp Nam nói đúng đấy, bà theo cậu ấy về nhà con Ngọc nghỉ ngơi đi. Mai rồi vào thay tôi cũng được. Ở đây ổn rồi, hai người ở lại cũng không giải quyết được việc gì.
Ông quay ra nói với Nam:
- Cảm ơn cậu nhé. Con bé nhà tôi thật tu ba kiếp mới gặp được người sếp tốt như cậu. Hôm nào Minh ra viện, nhất định mời cậu đến nhà ăn bữa cơm. Cậu nể tình mà đừng từ chối nhé!
Nam đỏ bừng mặt:
- Bác đừng nói thế, đây là việc ở vị trí của cháu ai cũng sẽ làm như vậy thôi ạ. Bác cũng nghĩ ngơi một chút đi, cháu xin phép đưa bác gái về kẻo muộn ạ.
- Được được, cậu đi đi
Đưa mẹ Ngọc về căn nhà thuê của cô, tự nhiên Nam lại thấy hồi hộp, như thể sắp được bước vào một thế giới riêng mà Ngọc giấu kín. Mẹ Ngọc đon đả:
- Cậu vào nhà uống chén nước rồi hãy đi.
Nam cũng chỉ đợi có thế. Anh muốn xem, cô gái ấy sống như thế nào. Theo chân mẹ Ngọc vào, cái cảm giác đầu tiên là sự dễ chịu. Ngôi nhà đi thuê, nhỏ xinh nhưng bài trí rất đẹp mắt, tối giản. Đập vào mắt anh là tấm ảnh Ngọc chụp cùng một chàng trai. Anh nhanh chóng nhận ra đó chính là cái người mà anh từng gặp khi Ngọc đi cùng trong quán cà phê.
Mẹ Ngọc đứng phía sau, giải thích:
- Thằng Minh đấy, hai chị em nó thân nhau lắm, lúc nào cũng ríu rít như chim. Từ đợt thằng Minh bận, chỉ khi nào sức khỏe thật tốt nó mới lên thành phố thăm chị được. Khi ấy con Ngọc lại đưa thằng Minh đi chơi, ăn uống… Ngọc cũng bận đi làm suốt nên ít về thăm nhà. Nó còn phải cáng đáng cho cả cái gia đình này, thành ra chị em nhớ nhau cũng ít có điều kiện gặp mặt. Tôi cũng lên đây vài lần, là những lần đưa thằng Minh lên khám. Cả nhà lại gặp nhau vài hôm rồi về. Thôi cậu ra bàn uống nước đi.
Nam đưa mắt nhìn căn nhà 1 lượt. Ngọc sống gọn gàng, sạch sẽ, áo quần của cô ở nhà cũng đơn giản. Có lẽ những bộ đồ mà cô mặc mỗi lần đi cùng Bách chỉ là những thứ “đạo cụ của nghề” chứ không phải là thói quen hay cá tính thật của cô.
- Cậu có ở lại đợi tới khi con Ngọc về không?
Nam vội vàng nhìn đồng hồ, đã hơn 10h đêm, anh khéo léo từ chối:
- Dạ cháu không bác ạ, có lẽ Ngọc cũng sắp xong việc rồi. Bác tắm rửa đi một chút rồi nghỉ ngơi, cháu cũng phải về bây giờ ạ.
***
Nam trở về nhà, anh vào phòng riêng, ruột gan nóng như lửa đốt. Cầm chiếc điện thoại trên tay, anh cứ thấp thỏm muốn gọi cho Ngọc. Nhưng Nam không dám làm thế. Anh sợ nếu Ngọc còn chưa về, Bách ở đó chắc chắn sẽ trút giận lên cô khi mà anh gọi muộn như thế này. Dù có lo cho Ngọc đến thế nào đi chăng nữa anh cũng không thể làm cái điều ngu ngốc đó được.
Nam lên giường nằm, gối đầu lên cánh tay, không ngừng nghĩ về Ngọc. Anh giận bản thân đã không nhắc Ngọc một việc, khi nào về, hãy nhắn tin cho anh để anh được yên tâm. Anh trở mình tới lui, cả đêm mất ngủ, chỉ mong trời sáng.
Đêm đó, không chỉ có mình Nam mất ngủ, ở một căn phòng khác, Ngọc cũng phải trải qua những phút giây tưởng chừng như tận cùng địa ngục. Sau hơn 2 tiếng đồng hồ ở bên Bách, sau màn hành hạ tơi bời, sự dày vò thể xác mà Bách dành cho Ngọc, cô vẫn chưa thể về nhà. Cơ thể Ngọc có thấy như có hàng trăm mũi dao đâm vào người vậy, động vào chỗ nào cũng thấy đau. Bách là gã đàn ông có cái thói quen hành hạ cô tới mức cô phát khóc lên xin tha mới thấy thỏa mãn. Bách coi đó là chiến tích, là thứ thể hiện sức mạnh của đàn ông.
Sau những phút giây ấy, Bách nằm vật ra giường. Ngọc mặc lại bộ đồ, rụt rè nói:
- Anh… hôm nay em trai em nhập viện, bố mẹ em cũng lên trên này. Mẹ em đang ở nhà chờ em. Anh có thể nào cho em về nhà tối nay được không ạ?
Bách châm một điếu thuốc, nhìn đồng hồ đã gần 12h đêm… Anh ta phả khói thuốc vào mặt Ngọc một cách bỡn cợt:
- Được, hôm nay anh cũng không định qua đêm ở đây. Em chuẩn bị bắt xe rồi về trước đi. Mà em trai em như vậy, cần thêm bao nhiêu tiền, lát anh chuyển khoản cho.
Ngọc rướn người lên, hôn bờ môi của Bách:
- Cảm ơn anh yêu.
Nói xong những lời đó, chính Ngọc còn rùng mình. Cô mỉm cười xin phép về trước. Ra tới cửa rồi Ngọc mới dám thở mạnh. Cô nghĩ hôm nay mình được thần may mắn phù hộ nên mới chỉ phải “chiều” Bách một hiệp. Nếu là bình thường, khi đến giờ này, Bách sẽ làm cho cô lên bờ xuống ruộng, bất chấp sức khỏe của cô như thế nào. Sau đó sáng hôm sau, khi mà cô còn đang mê mệt sau 1 đêm bị hành hạ, hắn sẽ lại tiếp tục như một con thú. May mà hôm nay hắn bận, và cũng nể tình nhà Ngọc có việc nên mới buông tha.
Bách ở lại rồi về sau đó chừng nửa tiếng. Khi Ngọc về tới nhà cũng là lúc nhận được tin nhắn chuyển tiền của Bách. Cô chui vội vào nhà tắm, tắm rửa, thay đồ và về phòng. Mẹ đã ngủ rồi, Ngọc làm mọi thứ thật nhẹ nhàng để bà không thức giấc.
Nằm xuống giường cạnh mẹ, Ngọc định nhắn cho Nam vài dòng nhưng nhìn đồng hồ đã gần 1h sáng, vả lại, bản thân cảm thấy đầy nhơ nhớp, cô tự hỏi mình nhắn cho anh với lí do gì? Ngọc tắt điện đi, để điện thoại ra xa rồi chìm vào giấc ngủ sau một đêm mệt nhoài!
***
Mới 7h, Nam đã dắt xe ra khỏi nhà, bà Cúc thấy vậy chạy vội ra:
- Sao đi làm sớm thế con, còn chưa ăn sáng hay gì mà?.
- À, con có chút việc phải tạt qua nhà người bạn để lấy đồ sau đó mới tới cơ quan, hôm nay con không ăn sáng đâu, bố mẹ cứ ăn đi ạ. Con đi đây.
Bà Cúc nhìn theo con trai. Dạo này bà thấy con trai bà Hành tung bí hiểm lắm, đi sớm, về khuya, tâm trạng thì lúc nào cũng buồn buồn, trầm trầm, ít nói. Bà vào bàn ăn, chẹp miệng nói với chồng:
- Ông có thấy thằng Nam nhà mình dạo này khác lắm không, cứ như người trên mây ấy. Đấy là chưa kể tối nào cũng về muộn, không ăn cơm nhà, giờ mới tinh mơ sáng sớm đã mò dậy dắt xe đi rồi. Tôi cũng hỏi bà bạn tôi, mẹ con bé cái Linh ấy, thấy kể đợt này cũng không hẹn hò gì con bé cả. Hay… nó đang yêu đương đứa nào bên ngoài.
Bố Nam đặt tờ báo sáng xuống bàn, nhìn vợ:
- Bà đừng can thiệp vào chuyện riêng của nó quá. Nó cũng 30 tuổi rồi, có phải trẻ con đâu. Nó yêu ai, gặp ai, làm gì, là việc của nó, đừng có lấn quá sâu. Việc mai mối cũng vậy thôi, mìnhchỉ giới thiệu, còn chúng nó có hợp nhau hay không là việc của hai đứa nó.
Bà Cúc thở dài thườn thượt:
- Nói như ông, cứ kệ nó khéo có khi tôi với ông xuống lỗ cũng còn chưa được nhìn thấy mặt con dâu ấy. Mà tôi đã làm gì mà ông bảo là can thiệp quá sâu. Là mẹ thì tôi cũng phải quan tâm con mìnhchứ. Được rồi, mấy hôm nữa tiện đi chơi, tôi sẽ hỏi mấy đứa bạn đại học của nó xem sao. Mấy thằng nó chơi thân chắc cũng biết ít nhiều.
***
Nam dựng xe trước cửa nhà Ngọc, anh còn chưa kịp bấm máy điện thoại thì cô đã xuất hiện ngay phía sau lưng:
- Anh Nam, anh làm gì ở đây giờ này?
Ngọc dựng xe máy, tháo mũ bảo hiểm.
- Cô đi đâu mà về sớm vậy?
- Tôi vừa đưa mẹ vào viện. Bà sốt ruột nên vừa mới sáng đã bắt đưa vào viện xem con trai thế nào. Tôi quên túi đồ ở nhà nên lại phải vòng về lấy, mà sao anh ở đây.
Nam ấp úng:
- À, tôi… đến xem cô thế nào. Hôm qua, cô về có muộn không?
Câu hỏi này của Nam làm Ngọc thấy ngại, cô cúi gằm mặt, không biết phải trả lời ra sao. Không lẽ nói với Nam rằng cô đã phải phục vụ gã đàn ông đó đến đêm mới về. Nam cũng biết bản thân đã hơi lỡ lời, liền chữa cháy:
- Tôi cũng đến báo với cô rằng, tôi đã làm giấy xác nhận công cho cô đi thị sát thị trường vài hôm, vì thế cô không cần phải lên văn phòng, vẫn được tính lương. Phần việc của cô ở đó tôi cũng sẽ làm luôn cho. Cô cứ yên tâm chăm sóc em và bố mẹ đi.
- Cảm ơn anh
Ngọc lí nhí nói lời cảm ơn với Nam. Anh cũng ngượng ngùng quay đi. Ngọc chủ động:
-Anh ăn sáng chưa? Tôi còn chưa ăn gì, đói quá. Anh có muốn đi ăn phở không, ngay đầu ngõ nhà tôi có một Hàng ngon lắm, đi nào.
Ngọc dắt xe của mình vào sân, khóa cửa lại, sau đó lên yên xe của Nam ngồi, cô vỗ vai anh:
- Đi, đi nào, ăn nhanh rồi anh còn phải đi làm nữa không muộn.
Ngồi trong quán phở, Ngọc ăn một cách ngon lành, thậm chí là ngấu nghiến. Nam ăn uống từ tốn, mà đúng hơn là chỉ mải nhìn Ngọc. Thi thoảng anh mỉm cười khi thấy cô ăn vô tư, chẳng bận tâm đối diện mình đang là một người đàn ông.
Ngọc dừng ăn khi thấy bát của Nam gần như còn nguyên còn của mìnhthì đã gần sạch bách, cô ngước mắt lên nhìn Nam hỏi:
- Anh không ăn à? Không ngon sao?
- À không, không phải?
Như một thứ phản xạ, nhìn thấy chút đồ ăn còn vương trên miệng Ngọc, Nam rút giấy ăn, lau cho cô:
- Cô ăn từ từ thôi kẻo nghẹn, bộ đói lắm hay sao mà ăn nhanh quá vậy?
Mặt Ngọc đỏ bừng khi tay Nam chạm vào môi cô. Anh cũng ngượng ngùng rụt vội tay lại, mắt ngó nghiêng sang chỗ khác. Lúc này Nam mới để ý cổ tay của Ngọc, anhthấy nó có vết tím mờ mờ:
- Tay cô sao thế?
Thấy vậy, Ngọc rụt vội tay lại, kéo phần áo che đi:
- Không sao đâu, anhănnhanh đi rồi mình về, anh sắp muộn làm rồi đấy.
Xong mọi việc, Nam và Ngọc ra về. Cô tần ngần chào tạm biệt Nam. Vừa lúc đó, đoàn người đông tiến vào quán, xô đẩy làm Ngọc ngã về phía người Nam. Anh đưa tay đỡ, bám chặt lấy phần bả vai của Ngọc. Cô la lên một tiếng “A, đau quá”. Nam giật mình, anh kéo cô ra một góc, tự ý vén cao tay áo lên. Anh kiểm tra cả hai bên trong sự giãy giụa của Ngọc. Đúng như dự đoán, khắp cánh tay của Ngọc, mà có lẽ là cả phần bả vai của cô nữa xuất hiện đầy những vết bầm tím. Đôi mắt Nam đỏ sọng lên, cảm giác tức tối dâng lên, anhnhìn Ngọc, cố gằn giọng xuống:
- Anh ta vẫn thường làm như thế này với cô à? Như thế này mà cô cũng chịu đựng được sao? Sao giữa hàng ngàn gã đàn ông ngoài kia cô lại chọn một kẻ thô bạo như hắn để ở bên chứ?”
Ngọc xấu hổ, rụt vội tay lại, Nam bất lực với cô gái này:
- Cô đứng yên đây, đợi tôi một lát.
Nam chạy đi, một hồi sau quay lại với túi thuốc trên tay, anh cầm lấy tay Ngọc ấn vào:
- Bôi thuốc vào, đừng có để nó bầm tím mãi thế…
- Thôi được rồi, anh đi làm đi, cảm ơn anh…
Ngọc trốn tránh không muốn đối diện với Nam thêm nữa. Cô hổ thẹn với những vết tích nhơ bẩn ấy trên người mình, và quan trọng hơn cả là, cô sợ trái tim mềm yếu sẽ rung động trước người đàn ông này. Nam quá tốt, quá lý tưởng… mà thứ tuyệt vời như vậy không nên dànhcho cô.
Ngọc cầm lấy túi thuốc quay về trước, cô bước đi được vài bước, Nam gọi với theo:
- Ngọc…
Ngọc quay đầu nhìn lại:
- Chiều nay, sau khi tan làm, tôi… vào viện thăm Minh và bố mẹ cô được không?
Thịnh tình này của Nam, từ chối cũng khó. Vả lại bố mẹ cô lên đây cũng không có người thân, người quen, có một ai đó vào thăm chắc họ cũng sẽ vui và ấm lòng hơn nhiều. Ngọc nhìn Nam, khẽ gật đầu! Nam mỉm cười, có vẻ như anh rất vui vì Ngọc nhận lời đồng ý. Không biết từ bao giờ, cứ được gần Ngọc lại khiến Nam vui như thế. Anh rất sợ cô giữ khoảng cách với mình, thu mình lại như những ngày qua.
Ngọc bước về phía đầu hè, vẫy một chiếc taxi. Cô lên xe với nỗi sợ hãi bủa vây. Chiếc xe đi tới một địa ... |
Nhìn cách hai người tình tứ thì thật sự tình sâu đậm lắm… Ngọc đút cho người kia ăn, người kia thì dùng tay lau ... |
Chiếc váy như được sinh ra để dành cho Ngọc. Nó kín đáo, không hề hở hang nhưng vẫn gợi cảm đến kỳ lạ, đủ ... |
Tin mới hơn
Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích
Tin tức khác
Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động
