| Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 14) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12) |
![]() |
PHẦN 15
Nam chạy vội vào phòng làm việc, tìm chùm chìa khóa của Ngọc ở bàn, sau đó đuổi theo cô. Anh hiểu cảm giác của cô lúc này, hiểu những khó xử và khổ tâm của cô. Nhưng nụ hôn ban nãy đã nói cho Nam biết, trong lòng Ngọc có những rung động với anh. Họ chỉ là đôi bên chưa một ai dám dũng cảm nói lên điều sâu thẳm trong tim mình mà thôi.
Với cả Nam và Ngọc, đây dĩ nhiên không phải nụ hôn đầu đời nhưng nó quá đặc biệt. Ngọc là cô gái thứ 2 mà Nam hôn sau mối tình đầu với Trang. Nhưng có lẽ nó khác những nụ hôn khác là bởi vì anh và Ngọc không phải người yêu. Còn với Ngọc, cô đã từng phải đón nhận những nụ hôn đẫm mùi nhục dục của Bách không biết bao lần nhưng đây là lần đầu tiên cô được hôn mà cảm thấy nó có vị của yêu thương, của sự trân trọng.
Nam đuổi kịp Ngọc, nắm lấy tay cô giữ lại:
- Ngọc, anh xin lỗi… Anh hứa, anh nhất định sẽ đợi tới ngày em sẵn sàng. Đừng giận anh nhé. Lên xe đi, anh đưa về.
Anh đưa tay lau những giọt nước mắt trên gương mặt Ngọc. Cô lên xe ngồi, chiếc xe còn chưa kịp di chuyển thì chuộng điện thoại vang lên. Ngọc hốt hoảng, vội vàng dừng khóc, đứng ra một góc trả lời:
- Em nghe đây ạ?
- Em tới khách sạn mọi khi đi. Hôm nay anh đi tiếp khách, cả đoàn đi tăng hai, thuê khách sạn rồi, em đến đi, đừng để anh đợi lâu.
Cổ họng Ngọc nghẹn lại. Cứ nghĩ tới vài giây nữa thôi, khi phải đối diện với Nam, cô chỉ ước có một cái lỗ nào đó để mình chui xuống và chết quách đi cho rồi. Sự nhục nhã, ê chề, cái thân phận rẻ rúm đè nặng lên cô lúc này.
- Vâng, em biết rồi ạ, anh đợi em một chút.
Ngọc ngoái đầu nhìn lại, Nam đứng ngay phía sau, đôi mắt anh đỏ ngầu giận dữ. Nam mím chặt môi, cổ họng nuốt nước bọt đầy cay đắng. Lần này, Nam không can ngăn bởi anh biết có làm thế Ngọc cũng không thay đổi quyết định:
- Em đến chỗ nào, để anh đưa em đi
- Không cần đâu, em tự đi được, anh về đi
Ngọc cố tình trốn tránh, Nam nổi điên lên, hét vào mặt cô:
- Em đừng có ngang bướng nữa. Em muốn anh phải như thế nào nữa thì em mới vừa lòng. Anh đâu có dám ngăn cản em, giờ chỉ muốn được đưa em đi, chí ít anh cũng muốn biết đêm nay em ở đâu? Nếu có việc gì xảy ra với em, anh còn biết chỗ để tìm, như thế cũng không được sao.
Nam giận dữ. Cơn thịnh nộ này của anh khiến Ngọc cũng phải sợ hãi. Cô ngoan ngoãn làm theo:
- Vậy anh cho em tới địa chỉ này.
Ngọc rón rén đưa chiếc điện thoại có tin nhắn của Bách cho Nam. Anh giận sôi người nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh.
- Em lên xe đi, bám chặt vào.
***
Nam dừng lại cách khách sạn đó một đoạn để Ngọc đi bộ vào. Cô vừa mới tới sảnh đã thấy Bách từ đâu tiến ra, ôm lấy eo, tay bóp vòng 3 của cô một cách thô bỉ, không ngại đông người. Cả đám người lố nhố, người nào người đấy đều có gái vây quanh. Nam nhìn theo mà căm phẫn. Anh tức tối, đấm tay lên gốc cây cạnh đó. Mu bàn tay tứa máu nhưng Nam chẳng bận tâm tới điều đó.
Nam dựng chân chống xe xuống một góc khuất bên kia đường, đối diện với khách sạn. Đôi mắt anh đau đáu nhìn về nơi mà Ngọc đang “làm việc”. Đồng hồ nặng nề nhích từng phút, từng phút một… Hơn 12h đêm, Nam mới thấy bóng Ngọc ra. Cả đám đông tản mát đi. Các gã đàn ông leo lên những chiếc xe 4 bánh đắt tiền, còn những cô gái cũng vẫy taxi để ra về. Ngọc đứng tựa vào gốc cây, ôm lấy phần bụng. Có vẻ như cô đang đau lắm thì phải.
Bách tiến tới ghé sát vào người Ngọc thì thầm:
- Hôm nay em khiến anh rất thỏa mãn, em càng ngày càng tiến bộ đấy. Mai anh sẽ chuyển tiền cho em. Em tự bắt xe về nhé. Anh về luôn, không mụ vợ lại nóng ruột.
Nhìn cảnh tượng đó, Nam giận lắm. Thực ra đàn ông đi ngoại tình trên đời này cũng không thiếu. Nhưng với Bách, Ngọc đâu phải người tình. Anh ta chỉ coi Ngọc là thứ búp bê tình dục không hơn không kém. Là người tình, chí ít anh ta cũng phải quan tâm tới cảm giác, mà tối thiểu là quan tâm tới sức khỏe của cô ấy chứ. Gã ta làm đủ trò thú tính rồi mặc kệ cô ấy về trong đêm. So với những ả gái làng chơi kia, Ngọc đâu có hơn gì. Trong khi Ngọc là một người chỉ biết đến anh ta, không phải là loại gái “tạp nham”.
Càng nghĩ Nam càng cảm thấy căm phẫn. Đợi đám đông ấy đi xa thật xa, anh gọi cho Ngọc:
- Em cố gắng đi bộ lên trên một đoạn ngắn. Anh đón…
Ngọc đưa mắt rảo rác nhìn. Cô xấu hổ lắm. Cô sợ phải đối diện với Nam trong cái tình cảnh dơ bẩn này:
- Anh chưa về sao?
- Chưa, anh đang bên kia đường, em đi bộ lên một đoạn, tránh cho đám nhân viên nhìn thấy. Anh đợi ngay phía trên rồi.
Ngọc lặng lẽ tắt máy rồi bước về phía trước. Cơ thể cô mệt nhoài, sắp kiệt sức tới nơi. Có Nam đưa về lúc này sẽ giúp cô nhanh chóng được nghỉ ngơi. Nam đỡ lấy người Ngọc khi cô tới gần. Anh lập tức cởi áo khoác, trùm lên người cho cô rồi đưa Ngọc về. Cả chặng đường đi, Nam không nói một lời. Về tới cửa nhà, cởi áo trả cho Nam, nhìn thấy tay anh chảy máu, Ngọc sốt sắng:
- Tay anh làm sao thế này? Vào nhà em băng vết thương lại cho.
- Em vào nhà nghỉ ngơi đi. Anh về đây.
Nam quay đi nhanh chóng. Anh chẳng biết mình giận Ngọc hay giận chính bản thân mình, chỉ thấy bản thân bất lực và khó chịu vô cùng. Ngọc đứng nhìn theochiếc xe máy ấy vút vào màn đêm, lòng đớn đau!
Cả đêm hôm đó Ngọc mất ngủ. Cô suy nghĩ rất nhiều. Tối nay cô lại vừa trải qua một màn hành hạ của Bách. Mỗi ngày cô càng thêm sợ người đàn ông đó. Ngọc mở điện thoại ra, đọc dòng tin nhắn mà mẹ gửi cho cô từ tối nhưng cô không thể trả lời vì đang bên Bách: “Dạo này con có khỏe không? Sắp tới con về thăm nhà đi. Mẹ biết con đi làm vất vả nhưng cũng phải nhớ giữ gìn sức khỏe. Với bố mẹ, sự khỏe mạnh, bình yên của các con là quan trọng nhất. Có điều này mẹ muốn nói với con. Thực ra bấy lâu nay, bố mẹ cũng học được cách chuẩn bị tâm lí cho sự ra đi của em con rồi. Cả thế giới này đều vẫn đang thua cuộc trước căn bệnh ung thư đó. Bố mẹ đau lòng lắm nhưng phải học cách chấp nhận thôi. Thế nên với bố mẹ bây giờ, con là niềm hi vọng còn lại. Con cố gắng giữ gìn sức khỏe, thi thoảng về thăm bố mẹ nhé”
Lời của mẹ làm Ngọc như tháo gỡ được gánh nặng trong lòng mình. Bố mẹ cũng đã chấp nhận cái sự thật đớn đau đó, về việc Minh có thể ra đi. Nếu như họ biết được rằng để cứu em trong cơn tuyệt vọng, cô đã sống một cuộc đời như thế này, không biết họ có thể trụ vững được không. Không chỉ là nỗi nhục nhã về tinh thần, bản thân Ngọc cũng thấy sức khỏe của mình sa sút. Cô không biết mình gắng gượng được bao lâu nữa với những lần phục dịch Bách và những chiêu trò thô bạo của anh ta.
Cô cầm lấy tấm ảnh chụp cùng em trai, ôm vào lòng, nước mắt ứa ra: “Minh, chị xin lỗi. Nếu bây giờ chị dừng lại, chị có ích kỷ quá không em? Chị phải làm sao đây Minh? Chị không muốn buông tay không cứu em, nhưng chị sợ rằng chị cứu em không nổi. Rồi đến một ngày em vẫn bỏ lại mọi thứ để về một nơi xa, bố mẹ lại biết việc chị đang làm. E rằng khi ấy, chị sẽ mất hết những người thân yêu của mình mất. Em nói cho chị biết đi, chị phải làm sao đây?”
Ngọc thiếp vào giấc ngủ với câu hỏi ấy cứ chập chờn trong đầu! Một đêm mệt nhoài, khắc khoải và đớn đau!
***
Ngày hôm sau, Nam không đi làm. Ngọc không dám hỏi mọi người, cô với họ đâu có thân. Hơn nữa, lại là hỏi về Nam thì càng không thể. Kiếm cớ ra ngoài, cô ẩn vào một góc kín để bấm máy gọi cho Nam. Nhưng gọi tới lần thứ 3 anh cũng không bắt máy. Ruột gan Ngọc nóng như lửa đốt. Không biết anh gặp chuyện gì, hay anh ốm, hay anh giận?
Nằm bẹp trên giường, Nam biết Ngọc gọi. Anh vùi chiếc điện thoại xuống dưới gối. Nam vẫn còn giận lắm, Nam thấy hận bản thân mình, thấy hận cả Ngọc nữa. Anh không biết làm cách nào để thoát khỏi tình cảnh này, để Ngọc có đủ dũng khí mà từ bỏ, và để cho thứ tình cảm mong manh, mơ hồ trong tim họ có cơ hội được lớn dần lên.
Quá lo lắng, Ngọc đánh liều gọi cho bà Cúc.
- Bác à, anh Nam… có nhà không hả bác?
Mới chỉ nghe Ngọc nói vậy, bà Cúc đã lờ mờ đoán ra có chuyện không “êm”:
- Đêm qua nó về muộn, chẳng hiểu bị ngã ở đâu, tay chảy đầy máu. Bác băng bó cho nó xong, nó đi ngủ. Gần sáng thì sốt mê man, giờ cũng đỡ hơn tí nhưng có chịu ăn uống gì đâu, đang nằm bẹp ở trên gác ấy. Lớn đầu mà cứ như cái thằng trẻ con.
- Anh Nam ốm có nặng không bác.
- Thấy nằm mê mệt, không nói không rằng gì. Cháo bác nấu nó cũng không ăn, chỉ nằm thôi. Mà… hai đứa có chuyện gì à? Sao cháu không gọi cho nó.
- Cháu… anh Nam không nghe điện thoại của cháu bác ạ. Chắc anh ấy mệt quá nên ngủ quên.
- Để bác lên gọi nó.
- Dạ thôi bác ơi, bác để cho anh ấy nghỉ. Có gì… chiều hết giờ làm cháu sẽ qua thăm anh ấy ạ.
- Ừ, thế chiều qua đây nhé, qua rồi ở lại ăn cơm luôn.
- Dạ thôi ạ, đợt này cháu hơi nhiều việc nên cháu chỉ tranh thủ qua thăm anh ấy một lát được thôi ạ.
- Ừ, thế cũng được, bác không làm khó cháu nữa., Vậy chiều qua nhé.
***
Hết giờ làm, Ngọc về nhà thay đồ, ăn cơm tối. Hơn 7h, cô mới sang nhà Nam. Thấy Ngọc đến, bà Cúc tất tả ra đón:
- Cháu vào đi, Nam nó ở trên nhà đấy. Cháu lên dỗ nó xem thế nào, từ sáng tới giờ không chịu ăn một cái gì. Cháo bác nấu sẵn rồi mà cứ mang lên nó lại bảo mẹ đi ra ngoài đi. Cái thằng trời đánh ấy, nếu không phải bị ốm thì bác mặc xác nó chứ.
Ngọc vào nhà. Bố Nam thấy thế cũng niềm nở:
- Cháu đến chơi đấy à? Nam nó ở trên nhà đấy.
Bà Cúc nhìn chồng giục:
- Ơ cái ông này, vẫn chưa thay quần áo à? Nhanh lên, tôi với ông sang nhà cái Loan chơi, chẳng phải hẹn hôm nay sang chơi với cu Tít à? Sao giờ còn đứng đây?
- Mới hôm qua qua chỗ nó chơi mà, nay lại đi nữa à?
Thấy chồng nói vậy, bà Cúc tiến sát đến, cấu nhẹ vào tay ông, mắt thì nháy nháy ra hiệu. Hiểu ngay ý vợ, ông Nam cuống cuồng:
- À, à, tôi quên đấy, sáng con Loan gọi bảo sang, thế đợi tôi một tí rồi mình đi luôn.
Bà Cúc quay sang kéo Ngọc vào ghế, nắm lấy tay cô tâm sự:
- Bác không biết có phải hai đứa giận gì nhau không, cứ xem như bác nhiều chuyện đi, nhưng có việc này bác muốn xin lỗi cháu. Bác không biết hai đứa đã hẹn hò, yêu đương được một thời gian lâu đến vậy rồi, thành ra, bác có mai mối thằng Nam cho con gái của bạn bác. Thằng Nam thì tính cả nể, sợ bác giận nên cũng chiều theo ý mẹ. Hai đứa nó cũng đi gặp gỡ nhau vài lần, có đi xem phim, ăn tối. Nhưng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thôi. Sau đó chính thằng Nam đã chia tay cô gái kia. Vì thế, nếu cháu có giận Nam vì chuyện đó thì bỏ qua cho nó nhé, không phải Nam có ý đứng núi này trông núi nọ đâu, mà là tại bác.
Ngọc mỉm cười, nhỏ nhẹ đáp:
- Dạ không đâu bác ạ. Cháu không giận anh Nam đâu. Anh ấy là người đàng hoàng, tử tế như thế nào, cháu có thể nhìn thấy rõ điều đó. Việc bác mai mối cho anh ấy có đi gặp gỡ người khác cũng là chuyện bình thường thôi ạ. Là vì chúng cháu không công khai nên hai bác không biết chứ không phải hai bác có ý gì. Chuyện hôm nay là do cháu làm sai 1 việc nên anh Nam giận cháu thôi.
Bà Cúc ngồi ngay lưng lên, sốt sắng hỏi:
- Ra là nó giận cháu à? Cái thằng, đàn ông con trai gì mà nhỏ mọn, dù cho bạn gái mắc lỗi thì cũng phải đàng hoàng nói chuyện chứ, ai lại dỗi như trẻ con thế bao giờ. Để đó, tối về nói cho nó một trận. Thôi, cháu lên nhà đi, Nam nó nằm trên phòng đấy. Cháo có trong bếp, chỉ cần hâm nóng lên là được. Cháu lên nói chuyện, động viên nó ăn giúp bác nhé. Hai bác sang nhà em nó có tí việc. Cháu cứ tự nhiên nha.
Hơn 5 phút sau, bà Cúc với chồng đã xong xuôi rồi rời đi. Giờ thì chỉ còn mình Ngọc ở phòng khách. Cô ái ngại, sau đó lên tầng hai. Đứng trước cửa phòng Nam, Ngọc gõ nhè nhẹ:
- Anh Nam, em đây. Em vào được không?
Nam nghe thấy giọng của Ngọc, thấy cô đến thăm mình, gương mặt giãn ra vui mừng. Nhưng chỉ vài giây lại lập tức về lại trạng thái bình thường, trùm chăn qua đầu, nói vọng ra:
- Vào đi.
Ngọc rón rén bước vào, cô ngồi xuống giường, thấy Nam trùm chăn không chịu gặp mình, đành im lặng. Mãi không thấy Ngọc nói năng gì, Nam “tự thua” chui đầu ra:
- Em đến có việc gì không?
Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của Nam, lòng Ngọc xót xa. Cô cầm vội lấy tay anh lên, xem vết thương:
- Anh còn đau không? Sao anh lại bất cẩn mà để bị thương như vậy?
Cô đưa tay sờ lên trán Nam:
- Anh còn nóng lắm. Mà bác gái nói anh không chịu ăn gì. Không ăn thì làm sao uống được thuốc?
- Kệ!
Nam hờn dỗi không khác gì một đứa trẻ. Ngọc phải xuống nước dỗ dành:
- Anh ngồi dậy ăn chút gì đó đi. Ăn xong em có chuyện quan trọng muốn nói.
Nam ngồi phắt dậy, nhìn vào mắt Ngọc:
- Chuyện quan trọng là chuyện gì, em nói luôn đi.
- Anh cứ ngồi dậy đi đã. Để em đi lấy khăn mặt cho anh, anh lau mặt đi, em xuống nhà hâm lại cháo rồi bưng lên.
Biết tính Ngọc, không thể bắt ép cô được nên Nam chỉ còn cách ngoan ngoãn làm theo. Ngọc xuống nhà, hơn 10 phút sau cô trở lại với bát cháo trên tay. Cô còn chưa kịp đề nghị Nam tự xúc thì anh đã nũng nịu:
- Em đút cho anh đi, tay anh đau, không tự cầm bát cháo được.
Rõ ràng là có thể làm bằng nhiều cách nhưng Nam đang cố tình muốn Ngọc chăm chút. Nghĩ đến việc đêm qua anh vì mình mà đứng tới tận khuya, còn vì mình mà bị thương, những đòi hỏi này cũng không có gì là quá đáng. Vả lại, người đàn ông cao lớn ấy lúc này cứ như một con mèo nhỏ, cần vuốt ve, cưng chiều, cô cũng muốn được nâng niu.
Ngọc đút từng thìa cháo cho Nam. Anh vừa ăn vừa nhìn chằm chằm vào gương mặt cô. Cái ánh nhìn trìu mến, si mê lộ rõ đến độ chẳng cần anh thú nhận thì người ta cũng biết đó là ánh mắt của một kẻ đang yêu.
Cuối cùng cũng ăn xong, Ngọc đưa thuốc cho Nam uống. Anh làm mọi việc nhanh chóng để chờ đợi câu chuyện trọng đại mà Ngọc sắp nói ra. Dọn dẹp xong xuôi, Ngọc trở lại phòng. Nam rướn người lên, nắm lấy tay Ngọc, kéo cô ngồi xuống giường ngay cạnh mình:
- Chuyện quan trọng mà em muốn nói là chuyện gì, anh hồi hộp quá!
Ngọc ngập ngừng:
- Em… có lẽ sắp tới, em sẽ nghỉ làm ở công ty.
Mặt Nam hốt hoảng:
- Sao thế? Sao lại nghỉ làm? Có phải… em muốn tránh mặt anh đúng không? Nếu vì chuyện anh đã hôn em thì anh xin lỗi. Anh hứa sẽ không tái phạm nữa. Anh không có ý mạo phạm em, chỉ là lúc đó cảm xúc trong lòng anh không ngăn lại được. Anh biết, việc anh làm thế khi không được em cho phép là sai. Em đừng nghỉ, được không?
Nam nắm chặt lấy tay Ngọc năn nỉ, cứ như thể cô sẽ “bốc hơi” ngay lập tức. Ánh mắt Nam run rợ, hoang mang cực độ. Ngọc mỉm cười âu yếm dù hai má đã bắt đầu nóng ran khi Nam nhắc đến nụ hôn tối qua:
- Không phải chuyện đó. Chỉ là… em muốn dứt khỏi Bách. Em sẽ bắt đầu bằng việc xin nghỉ làm.
Câu nói đó của Ngọc khiến Nam thiếu chút nữa là hét lên vì sung sướng. Cuối cùng thì cũng có ngày Ngọc đủ dũng khí để thoát khỏi sự kìm kẹp của người đàn ông đó và tìm cho mình một cuộc đời đúng nghĩa rồi. Anh bám lấy vai Ngọc, nhìn thẳng vào mắt cô:
- Em nói thật chứ?
Ngọc gật đầu:
- Vâng. Nhưng thú thật, em sợ lắm. Em sợ anh ta lắm. Em cũng chưa biết mình sẽ phải làm những gì, sẽ phải đối diện với những điều tồi tệ nào.
Nam cảm nhận được đôi bàn tay của Ngọc đang run lên khi nhắc tới quãng thời gian sắp tới. Anh ôm chầm lấy cô, giữ chặt cô trong vòng tay mình:
- Đừng sợ, em còn có anh ở bên mà. Anh nhất định sẽ đồng hành cùng em, cùng em giải quyết mọi chuyện. Chỉ cần em sẵn sàng rời khỏi anh ta, những điều sau đó sẽ luôn có anh cùng em gánh vác. Anh hứa đấy!
Nước mắt Ngọc lăn dài, Nam nhìn cô, tự tay lau cho cô những giọt nước mắt. Trong lòng anh thầm nghĩ: “Ráng lên em, quãng đời cơ cực sắp xa rồi…”
Ngọc bước về phía đầu hè, vẫy một chiếc taxi. Cô lên xe với nỗi sợ hãi bủa vây. Chiếc xe đi tới một địa ... |
Nhìn cách hai người tình tứ thì thật sự tình sâu đậm lắm… Ngọc đút cho người kia ăn, người kia thì dùng tay lau ... |
Chiếc váy như được sinh ra để dành cho Ngọc. Nó kín đáo, không hề hở hang nhưng vẫn gợi cảm đến kỳ lạ, đủ ... |
Tin mới hơn
Phúc lợi kịp thời, Tết Bính Ngọ thêm ấm áp với công nhân Huế
Giải pháp thực hiện truyền thông hiệu quả nhằm tăng cường nhận thức bảo vệ môi trường ở Bắc Ninh
Người thân thẫn thờ ngóng tin, lực lượng chức năng nỗ lực tìm kiếm thuyền viên mất tích
Tin tức khác
Công nhân ngành điều tại Bình Phước: Người giữ hồn cho nông sản Việt
Người lao động sẵn sàng làm việc trở lại sau kỳ nghỉ lễ 30/4 - 1/5
Hiện thực những hạnh phúc giản đơn của người lao động
Văn hóa công nhân với nâng cao năng suất lao động và hiệu quả sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp
Luật BHXH 2024: An sinh không dừng lại ở người lao động
