Bom ở phố Cửa Bắc và những vết sẹo thời bình
Thời cuộc

Bom ở phố Cửa Bắc và những vết sẹo thời bình

Hôm qua, tại phố Cửa Bắc (Hà Nội), một quả bom từ thời chiến được phát hiện khiến lực lượng chức năng phải phong tỏa tuyến phố. Quả bom dài hơn 100 cm, đường kính 35 cm, nằm ở móng trụ sở Công ty Truyền tải điện 1, số 15 phố Cửa Bắc, phường Trúc Bạch. Quả bom chưa nổ này được phát hiện trong quá trình thi công công trình.
Tham nhũng bằng cấp Hà Nội, khẩu trang và ‘cuộc chiến’ chưa hồi kết Suy nghĩ nhỏ trong một ngày lễ lớn của Hà Nội
Bom ở phố Cửa Bắc và những vết sẹo thời bình

Lực lượng chức năng kiểm tra và tìm phương án di dời quả bom. Ảnh: CTV

Đáng chú ý, đúng giờ này cách đây 3 năm, lực lượng chức năng cũng đã tiến hành trục vớt quả bom ngay dưới chân cầu Long Biên. Và chắc chắn, quả bom ở phố Cửa Bắc chưa phải là những quả bom cuối cùng lẩn khuất đâu đó trong lòng thành phố. Bởi trong chiến tranh chống Mỹ, đặc biệt là 12 ngày đêm năm 1972, Hà Nội hứng chịu 34.000 tấn bom.

Còn ở cả nước, từ sau chiến tranh đến năm 2000, cả nước đã có hơn 100.000 người bị chết và bị thương do bom, mìn sót lại sau chiến tranh (bình quân mỗi năm khoảng 4.000 người). Còn trong quá trình trực tiếp chủ động rà phá bom mìn, vật liệu nổ, 4.178 người đã bị thương, 997 người đã hy sinh.

Chiến tranh đã lùi xa mấy thập kỷ, nhưng bom mìn vẫn là hiểm họa chực chờ. Cả cuộc chiến chống bom mìn cũng lặng thầm mà khốc liệt hơn bao giờ hết. Nó là vấn nạn, là vết sẹo của những cuộc chiến vẫn còn vương vất ngay giữa thời bình.

Khi gặp những người bạn nước ngoài ở Hà Nội, họ vẫn thích hỏi tôi nhiều về cuộc chiến tranh. Cùng là uống bia nhưng họ sẽ thích ngồi uống bia ở ven hồ Trúc Bạch nơi mà John McCain nhảy dù sau khi bị bắn rơi máy bay. Họ cũng thích đi qua cầu Long Biên, nơi có câu chuyện về việc người Hà Nội dựng chòi quyết giữ từng nhịp cầu trước sự tàn phá của B52, hơn các cây cầu qua sông Hồng khác.

Rồi một lần tôi đưa một người bạn người Mỹ tới triển lãm Khắc phục hậu quả bom mìn sau chiến tranh, vì cuộc sống bình yên tại Bảo tàng Công binh. Một cuộc “triển lãm bom” trong “bảo tàng bom”. Và câu chuyện được những người lính công binh phá bom kể. Một câu chuyện mà tới tận bây giờ tôi vẫn nhớ vì nó giúp tôi thay đổi rất nhiều trong góc nhìn liên quan tới lịch sử.

Đó là một buổi chiều Hè ở rừng Trường Sơn. Khi những người lính tháo ngòi nổ một qua bom. Họ chậm rãi tháo rút chất nổ. Nhưng điều lạ là, trong quả bom không hề có thuốc nổ, trong đó toàn bìa và các tông.

Người lính công binh thuyết minh giải thích cho chúng tôi rằng những người làm bom đã cố tình làm điều đó. Họ không muốn chiến tranh, không muốn những quả bom họ sản xuất giáng xuống đầu dân thường vô tội. Và họ đã độn giấy thay thuốc nổ để quả bom không nổ. Để làm được điều này, họ đã phải “gian lận” cả một êkíp chứ không thể là một người.

Người bạn tôi rưng rưng về câu chuyện rất đời giữa thời chiến ấy.

Lúc đầu, tôi chiều những người bạn nước ngoài như thế. Tôi chủ đích chọn những nơi chốn gắn với cuộc chiến như một chủ nhà hiếu khách. Song, “quả bom giấy” làm tôi thay đổi. Với người nước ngoài, Việt Nam ngoài là tên một quốc gia còn là tên một cuộc chiến. Và, cái việc tôi cố tình dẫn họ tới những nơi ghi dấu cuộc chiến làm họ thỏa trí tò mò lịch sử nhưng cũng cứa thêm định kiến trong tâm thức họ về hai chữ Việt Nam.

Trong khi, những câu chuyện của quá khứ cũng cần nhắc lại, nhưng chỉ lất phất thôi. Ngay giữa thời chiến ấy người ta còn muốn tráo bom giấy để bảo vệ đồng loại bên kia đại dương thì giờ cớ gì mình cứ khoét thêm vào những vết rạn quá khứ?

Chiến tranh qua rồi và nó không bao giờ đáng là đặc sản cả. Bom đạn vương sót lại chúng ta sẽ giải quyết từ từ. Có như vậy, những vết sẹo mới lành lặn lại. Hình ảnh Hà Nội hơn 1.000 năm tuổi cũng cần khai thác đầy đủ trầm tích lịch sử cũng như hơi thở của thời đại chứ không chỉ bấu víu mấy chục năm chiến tranh với siêu cường số 1 thế giới.

Đó là những điều cá nhân tôi nghiệm ra. Và tôi tin nhiều người quan tâm tới hình ảnh Thủ đô thân yêu cũng vậy. Đâu đó sẽ còn thấy những quả bom. Nhưng Hà Nội mãi là “thành phố vì hòa bình” - một thông điệp tôi thấy tuyệt hay!

Người dân được đốt pháo hoa hay pháo hoa nổ? Người dân được đốt pháo hoa hay pháo hoa nổ?

Từ ngày 11/01/2021, theo Nghị định 137/2020, người dân được phép sử dụng pháo hoa trong dịp Tết, ngày cưới, sinh nhật... Tuy nhiên, ...

Thêm 44 kỹ sư của EVNHCMC nhận Chứng chỉ kỹ sư chuyên nghiệp ASEAN Thêm 44 kỹ sư của EVNHCMC nhận Chứng chỉ kỹ sư chuyên nghiệp ASEAN

Hội nghị Liên đoàn các tổ chức kỹ sư ASEAN lần thứ 38 (CAFEO 38) vừa diễn ra mới đây tại Hà Nội, 44 kỹ ...

Tham nhũng bằng cấp Tham nhũng bằng cấp

Cả tuần qua, dư luận xã hội và truyền thông xôn xao với chủ đề bằng giả ở Trường ĐH Đông Đô.

Tin mới

Xe điện và chung cư: Bài toán khó cho Hà Nội

Xe điện và chung cư: Bài toán khó cho Hà Nội

Hôm nay dư luận Hà Nội rộ lên chuyện xe điện không được chấp nhận gửi tại chung cư.
"Công dân hạng hai"

"Công dân hạng hai"

Bài phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm nhân Ngày Quốc tế Người khuyết tật vừa qua không chỉ là một thông điệp chính trị, mà còn là một "mệnh lệnh" đầy tính nhân văn, đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ trong tư duy của cả hệ thống chính trị đối với cộng đồng người khuyết tật. Từ góc nhìn của một người trong cuộc, tôi đã thấy hành trình từ "công dân hạng hai" đến những con người được bảo vệ bởi "nhân quyền" là cả một chặng đường dài đầy cảm xúc.
“Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội”

“Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội”

Những ngày cận 20.11, thay vì chỉ lặp lại thông điệp “nghề cao quý nhất”, Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn năm nay còn đưa ra một thông điệp khác: “Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội… Chúng ta cần có sự báo đáp cho xứng với sự phó thác, sự quan tâm và kỳ vọng của xã hội”.

Tin tức khác

“Đi bắt học trò”

“Đi bắt học trò”

“Đi bắt học trò” – cụm từ tưởng như đùa vui nhưng lại là công việc quen thuộc của nhiều thầy cô giáo vùng cao mỗi dịp khai giảng, sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán hay sau những kỳ nghỉ lễ dài ngày.
Người về từ đại dương

Người về từ đại dương

Tối 8.11, hàng ngàn người Lý Sơn đứng đợi 3 người đàn ông trôi dạt 48 giờ trên biển trở về trong pháo hoa và những giọt nước mắt.
Để có năng lượng sạch, trước tiên phải có môi trường đầu tư sạch

Để có năng lượng sạch, trước tiên phải có môi trường đầu tư sạch

Đại hội Đảng tại nhiều tỉnh, thành phố đã khẳng định rõ vị thế và tầm quan trọng của việc thu hút đầu tư trong quá trình phát triển kinh tế, từng bước nâng cao đời sống nhân dân và hội nhập vào dòng chảy phát triển chung của đất nước.
Sau lưng là thành phố

Sau lưng là thành phố

Nước lũ ở Thái Nguyên và các tỉnh phía Bắc đã dâng cao kỷ lục. Nhiều hộ gia đình đang bị cô lập chờ ứng cứu. Song, cũng trong 24 giờ qua, bằng những nỗ lực phi thường, các lực lượng đã đảm bảo an toàn đê điều trước dòng nước ép sát mép đê.
Giáo dục bằng tình thương

Giáo dục bằng tình thương

Sự việc học sinh lớp 7 hành hung cô giáo ở Trường THCS Đại Kim khiến dư luận choáng váng. Nhiều lời chỉ trích nhắm về phía nam sinh đánh cô, hay sự thờ ơ đáng sợ của các em học sinh khác trong lớp. Tuy nhiên, chuyện không đơn giản thế.
Phải truy trách nhiệm “chợ trên quốc lộ”

Phải truy trách nhiệm “chợ trên quốc lộ”

Ngay trong ngày 17/9/2025, sau vụ tai nạn kinh hoàng khi một xe tải lớn lưu thông trên Quốc lộ 9 (tuyến giao thông quốc tế nối Việt Nam với Lào và Thái Lan) đổ đèo Làng Vây và lao thẳng vào chợ Tân Long – đồng thời là chợ chuối tự phát của bà con biên giới Việt – Lào, Thủ tướng Chính phủ đã ra Công điện khẩn. Công điện chỉ đạo các cơ quan chức năng phải khẩn trương khắc phục thiệt hại, điều tra làm rõ nguyên nhân để xử lý nghiêm vụ tai nạn, đồng thời kịp thời chấn chỉnh, khắc phục những bất cập.
Xem thêm