Chuyện của Mí Vàng: Vợ chồng thất nghiệp vì dịch bệnh, anh rể bị tai nạn giao thông
Người lao động

Chuyện của Mí Vàng: Vợ chồng thất nghiệp vì dịch bệnh, anh rể bị tai nạn giao thông

Nguyễn Nga
Tác giả: Nguyễn Nga
Mí Vàng dân tộc Mông, ở xã Sà Phìn, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang, là một trong số những người lao động  đang cầu cứu và cần được hỗ trợ vì hoàn cảnh khó khăn tại Bình Dương. Theo bạn bè vào Bình Dương xin việc, nhưng chưa làm được bao lâu, Mí Vàng buộc phải nghỉ vì dịch Covid-19. Anh rể và chị gái gặp tai nạn giao thông khi đi làm về, hiện anh rể đang nằm bệnh viện chưa tỉnh. Mỗi ngày Vàng và vợ ăn cơm chan canh rau để mòn mỏi chờ ngày về Hà Giang.
chuyen cua mi vang chang trai dan toc thieu so mat viec noi dat khach que nguoi
Hai vợ chồng Mí Vàng trong căn phòng trọ gần chợ Tân Hiệp, Bình Dương. Ảnh Nguyễn Nga

Đi làm xa, mong có tiền về xây bể nước cho cha mẹ

Tìm gặp Mí Vàng tại xóm trọ gần chợ tạm Tân Hiệp (Xã Tân Hiệp, Tân Uyên, Bình Dương) hai vợ chồng anh đang lủi thủi trong căn phòng thuê nhỏ chưa đến 10 mét vuông. Căn phòng cũ, hẹp, bí bách, nóng nực nhưng đối với vợ chồng Mí Vàng như thế là ổn trong thời gian khó khăn này.

Tuy căn phòng hẹp, nhưng lại khá ít đồ dùng của hai vợ chồng, Vàng có hai bộ quần áo, vợ cũng vậy, chúng được cất trong một chiếc ba lô nhỏ treo góc nhà.

“Em mặc không nhiều, ban ngày mặc một bộ rồi tối về tắm, vợ giặt luôn mai lại có quần áo mặc, cứ thế thay nhau. Cả ngày chỉ ở nhà nên cũng không phải mua quần áo mới làm gì. Ngày trước đi làm thì sáng mặc tối về thay, rồi giặt, mai lại có quần áo mới”, Mí Vàng nói

Xong rồi, Vàng chỉ cho tôi đây là nồi cơm điện, bếp ga đều mang từ Hà Giang vào, để tiết kiệm vì không có tiền mua. Còn chiếc quạt thì do bạn bè cho, chứ cũng không có tiền mua. Cả gia tài có giá trị trong căn phòng chưa đến 10 mét vuông ấy chính là nồi cơm điện, bếp ga mini và chiếc quạt. Hai vợ chồng đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến làm ăn xa, chuyến lập nghiệp đầu tiên. Nhưng có lẽ may mắn chưa đến với vợ chồng anh, chị.

Ngồi nhớ lại Mí Vàng kể, gia đình anh trên Hà Giang thuộc hộ nghèo của xã, ở trên bản thường người lớn sẽ ăn ngô nhường cơm cho trẻ con. Mí Vàng lấy vợ sớm và hiện có 3 người con trai, cháu lớn nhất 10 tuổi, bé nhất là 5 tuổi, anh năm nay 27 tuổi, vợ cũng thế. Thấy gia cảnh khó khăn, bạn bè có người nói làm việc trong Bình Dương được 8 đến 9 triệu đồng/ tháng, anh nghĩ rằng mình cùng vợ sẽ đi làm một năm sẽ để dành được mấy chục triệu mang về trang trải cuộc sống.

“Em nghĩ mình đi làm, được tiền mang về sẽ xây bể nước cho bố, nhà em chưa có bể đựng nước sạch. Bố mẹ em cũng già rồi, cần được nghỉ ngơi vì sức khỏe cũng yếu. Còn tiền sẽ mua thêm con trâu, con bò để chăn nuôi và làm nương rẫy. Nhưng mọi chuyện không như mong muốn, vì dịch bệnh nên khó khăn quá", Mí Vàng chia sẻ.

Đó là lí do mà Mí Vàng cùng vợ và gia đình chị gái khăn gói quả mướp vào Bình Dương tìm việc làm, tìm cơ hội đổi đời. Nhưng cuộc sống thường không như bản thân mong muốn. Khi vào trong Bình Dương, vì muốn hai vợ chồng làm việc cùng nhau, Mí Vàng đã chạy vạy bôn ba tìm công ty nhận vợ mình (vợ anh không nói được tiếng Việt), nhiều công ty không nhận vợ chồng anh là vì thế. Cuối cùng anh với vợ cũng nhận được việc làm tại Công ty TNHH Siêu Nghệ (Lô H1, Đường N3, Khu công nghiệp Nam Tân Uyên, Phường Khánh Bình, Thị xã Tân Uyên, Bình Dương).

Niềm vui chưa được bao lâu, hai vợ chồng anh buộc phải tạm nghỉ việc vì công ty gặp khó khăn vì dịch Covid-19. Từ khi nghỉ dịch đến nay gần 1 tháng, vợ chồng Vàng chật vật sống qua ngày. Tiền phòng trọ, tiền ăn, tiền điện nước, tiền xăng xe khiến vợ chồng quay cuồng. Vàng nói, khi quyết định xuống Bình Dương làm chưa nghĩ đến những khó khăn, những khoản tiền phải chi trả lại nhiều đến thế.

Vừa thất nghiệp lại cạn tiền vì anh rể bị tai nạn giao thông đang hôn mê

Dường như, nỗi bất hạnh còn chưa kịp đi thì anh rể của Mí Vàng bị tai nạn giao thông khi đi làm về. Hiện người anh rể đang nằm Bệnh viện Chợ Rẫy, chưa rõ sống chết ra sao. Vợ và con gái đang chăm sóc anh rể, nhưng họ cũng đã cạn tiền chữa trị. Bên gây tai nạn cũng không giúp được gì nhiều.

“Em đã cố bám trụ tại Bình Dương đến khi hết dịch để có thể đi làm và kiếm tiền. Nhưng với tình cảnh bây giờ thực không nổi, trong ví chỉ còn 200.000 đồng mà anh rể nằm viện tốn rất nhiều chi phí. Tuy có thẻ bảo hiểm hộ nghèo, nhưng tiền ăn hàng ngày, tiền ở vợ chồng anh không có. Hiện chị gái và cháu của em đang xin ăn từng bữa, ngủ tại bệnh viện trông anh rể. Họ còn không nói được tiếng Việt nên giao tiếp rất khó. Bây giờ bọn em cần người giúp đỡ, có thể trao đổi được bằng tiếng Việt để biết được tình trạng của anh rể em hiện ra sao", Mí Vàng kể.

Cái nghèo lại đi liền với cái eo đối với gia đình Mí Vàng trong thời gian này. Căn phòng trọ đơn sơ chỉ dăm ba món đồ đạc không giá trị. Vàng kể, hai vợ chồng một ngày lủi thủi trong nhà, chờ kết quả của anh trai, mỗi lần bệnh viện gọi điện đóng thêm tiền là anh lại không biết xoay đâu, gọi cho bên gây tai nạn thì họ nói cũng khó khăn và chỉ hỗ trợ được 5 triệu đưa trong 2 lần.

chuyen cua mi vang chang trai dan toc thieu so mat viec noi dat khach que nguoi
Ly Mí Vàng nhặt rau giúp vợ nấu cơm. Ảnh Nguyễn Nga

Chiều xuống, khi bếp nhà phòng bên cạnh đã nức mùi xào nấu, tôi vẫn chưa thấy vợ chồng Mí Vàng đả động đến chuyện cơm nước. Tôi hỏi thì Vàng bảo, lúc trưa khi ăn cơm xong, anh đã cắm cơm chiều luôn. Một chút nữa sẽ nấu rau ăn, rồi anh chỉ nắm rau sống (xà lách) đặt trên kệ bếp gần nhà tắm.

“Trên bản em không ăn như này, nên xuống đây cũng không biết nấu món gì. Cứ cho vào nấu, ăn được là ăn thôi”, Mí Vàng nói. Tôi ngạc nhiên nói với Mí Vàng rằng rau đó nấu sao có thể ăn được, người ta thường ăn sống nó. Vàng cười, vợ Vàng cũng cười và nói rằng, em không biết, hai vợ chồng chỉ cho nước vào đun sôi rồi cho rau vào mắm, muối và ăn.

Tôi có liệt kê một vài thực phẩm tươi sống để nấu, nhưng hai vợ chồng Vàng đều lắc đầu nhìn nhau vì không biết chúng. Một bữa ăn đơn giản, chỉ một ít gạo nấu thành cơm và ít rau sống nấu chín, không thức ăn mặn, không thêm gia vị…

Người lao động đi làm xa đã khổ, nhưng khổ hơn còn có người lao động là dân tộc thiểu số đi làm xa, nơi đất khách quê người, không người thân, lại khó khăn, mất việc. Ngôn ngữ trao đổi thì hạn chế.

“Bây giờ, vợ chồng em không còn tiền để về, không còn tiền mua thức ăn. Anh rể thì bị tai nạn, chị gái và cháu em phải chăm anh trên đó, hàng ngày đi xin cơm, tối ngủ hành lang. Chúng em thì không rõ tình trạng bệnh của anh ra sao. Chúng em bế tắc, tiền thì không có, ngày về với cha mẹ và các con thì xa. Mấy ngày trước, các bạn cùng bản em được nhận hỗ trợ họ mừng lắm, còn vợ chồng em buồn quá, vì mình không ở xóm trọ đó, khi chạy sang thì hết rồi.”, Vàng tâm sự.

Cám cảnh thay, một người dân tộc thiểu số mong xuống miền xuôi tìm cơ hội đổi đời. Nhưng đời chưa đổi đã thấy những bất hạnh dập dồn thất nghiệp, cạn tiền, người thân lại nằm viện. Ở không được, về cũng không xong, hiện tại Mí Vàng rất cần những tấm lòng thiện lương giang tay giúp đỡ anh và gia đình trong cơn bĩ cực này.

chuyen cua mi vang chang trai dan toc thieu so mat viec noi dat khach que nguoi Covid-19: Cập nhật thông tin mới nhất ngày 23/4

Tính đến 7h sáng ngày 23/4, Covid-19 đã xuất hiện ở 212 quốc gia và vùng lãnh thổ với hơn 2,6 triệu người nhiễm virus ...

chuyen cua mi vang chang trai dan toc thieu so mat viec noi dat khach que nguoi Nhóm công nhân Hà Giang tại Bình Dương sau lời cầu cứu đã được hỗ trợ

Sau khi thông tin nhóm lao động, người dân tộc thiểu số quê ở Hà Giang hiện đang gặp khó khăn do thất nghiệp tại ...

chuyen cua mi vang chang trai dan toc thieu so mat viec noi dat khach que nguoi Lời cầu cứu từ những người lao động quê Hà Giang làm việc tại Bình Dương

Đã gần 1 tháng nay một nhóm người lao động từ Hà Giang vào Bình Dương làm ăn, nhưng vì dịch Covid-19 họ đành nghỉ ...

Tin mới hơn

Nghiệp đoàn Nghề cá Việt Nam hỗ trợ ngư dân gặp nạn tại đảo Cô Tô tỉnh Quảng Ninh

Nghiệp đoàn Nghề cá Việt Nam hỗ trợ ngư dân gặp nạn tại đảo Cô Tô tỉnh Quảng Ninh

Chiều ngày 8.7.2026, Nghiệp đoàn Nghề cá Việt Nam phối hợp với Nghiệp đoàn Nghề cá Hải Hà thăm hỏi, trao hỗ trợ từ Quỹ nhân đạo Nghề cá Việt Nam tới gia đình chủ tàu cá QN-90568-TS gặp nạn trong vụ chìm tàu trên biển ngày 3.7.2026; đồng thời trao Giấy khen của Nghiệp đoàn Nghề cá Việt Nam cho những tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc trong công tác cứu nạn thuyền viên.
Lính thợ quân khí xứ Nghệ

Lính thợ quân khí xứ Nghệ

65 năm vật đổi sao dời, nhưng có những nhiệm vụ của người lính vẫn không thay đổi, có những công việc máy móc công nghệ vẫn không thể làm thay con người. Những người lính quân khí từ các miền quê đã đến và ở lại nơi miền Tây xứ Nghệ, làm tròn bổn phận của mình, để lại hình ảnh đẹp về những người lính Bộ đội Cụ Hồ trong lòng nhân dân các dân tộc Nghệ An.
Đổi mới tư duy lập pháp: Lấy sức khỏe, tính mạng người lao động làm điểm tựa lớn nhất

Đổi mới tư duy lập pháp: Lấy sức khỏe, tính mạng người lao động làm điểm tựa lớn nhất

Việc đưa dự án Luật An toàn, vệ sinh lao động (sửa đổi) vào chương trình lập pháp năm 2026 không chỉ là một bước đi đột phá, cấp thiết nhằm bắt kịp xu thế dịch chuyển lao động mà còn là giải pháp nhân văn để mở rộng diện bao phủ an sinh, kéo giảm tai nạn lao động trên diện rộng, bảo vệ quyền lợi cốt lõi cho cả khu vực chính thức lẫn phi chính thức.

Tin tức khác

Sự cần thiết phải sửa đổi Luật An toàn, vệ sinh lao động

Sự cần thiết phải sửa đổi Luật An toàn, vệ sinh lao động

Mỗi năm, hàng nghìn vụ tai nạn lao động xảy ra trên khắp cả nước. Đằng sau những con số thống kê khô khan ấy là những sinh mạng bị cướp đi, những người lao động mang thương tật suốt đời, những gia đình mất đi nguồn thu nhập chính và những doanh nghiệp phải gánh chịu những tổn thất không nhỏ. Bởi vậy, an toàn, vệ sinh lao động (ATVSLĐ) chưa bao giờ chỉ là câu chuyện của riêng doanh nghiệp hay người lao động mà là vấn đề liên quan trực tiếp đến chất lượng nguồn nhân lực, năng suất lao động, sự phát triển bền vững của nền kinh tế và tính nhân văn của một quốc gia.
Hội nghị người lao động Công ty mẹ - Tập đoàn VNPT năm 2026

Hội nghị người lao động Công ty mẹ - Tập đoàn VNPT năm 2026

Ngày 7.7.2026, tại thành phố Huế, Tập đoàn VNPT tổ chức Hội nghị Người lao động Công ty mẹ - Tập đoàn năm 2026 với sự tham dự của Ban Lãnh đạo Tập đoàn, Công đoàn VNPT cùng đại diện người lao động trong toàn hệ thống. Hội nghị là diễn đàn quan trọng để phát huy dân chủ, tăng cường đối thoại và củng cố sự đồng thuận giữa người sử dụng lao động và người lao động.
Cô giáo Lê Thị Thúy Kiều: Hoa hướng dương thầm lặng giữa đời thường

Cô giáo Lê Thị Thúy Kiều: Hoa hướng dương thầm lặng giữa đời thường

Không chỉ là một giáo viên tận tụy, cô giáo Lê Thị Thúy Kiều (Trường Tiểu học Hai Bà Trưng, phường Sơn Trà, TP. Đà Nẵng) còn được nhiều đồng nghiệp biết đến như một "sứ giả của lòng nhân ái". Gần bằng số tuổi đời là số lần cô hiến máu tình nguyện, cùng những đóng góp bền bỉ cho sự nghiệp giáo dục đã tạo nên hình ảnh đẹp về một nhà giáo luôn cống hiến bằng cả trái tim.
Bài 2: Tạo động lực mới từ người công nhân thời đại số

Bài 2: Tạo động lực mới từ người công nhân thời đại số

Để hiện thực hóa mục tiêu trở thành trung tâm đổi mới sáng tạo, công nghệ cao, logistics và kinh tế biển của miền Trung, Đà Nẵng cần một đội ngũ công nhân có tri thức, kỹ năng nghề nghiệp cao và khả năng làm chủ công nghệ. Xây dựng người công nhân thời đại mới vì thế phải được xem là giải pháp chiến lược, tạo động lực cho khát vọng phát triển của thành phố trong giai đoạn 2025 - 2030.
Bài 1: Yêu cầu cấp thiết từ một giai đoạn phát triển mới

Bài 1: Yêu cầu cấp thiết từ một giai đoạn phát triển mới

Đà Nẵng đang đứng trước yêu cầu cấp thiết phải xây dựng đội ngũ công nhân hiện đại, lớn mạnh, có trình độ, bản lĩnh chính trị vững vàng và khả năng thích ứng cao. Đây không chỉ là nhiệm vụ của tổ chức Công đoàn mà còn là chiến lược phát triển nguồn nhân lực, tạo nền tảng quan trọng để thành phố thực hiện thắng lợi mục tiêu phát triển nhanh, bền vững và hội nhập quốc tế trong giai đoạn 2025 - 2030.
Theo chân chiến sĩ biên phòng Đà Nẵng tuần tra biên giới trên dải Trường Sơn hùng vĩ

Theo chân chiến sĩ biên phòng Đà Nẵng tuần tra biên giới trên dải Trường Sơn hùng vĩ

Đà Nẵng hiện có đường biên giới dài hơn 157 cây số với nước bạn Lào, tiếp giáp trực tiếp với tỉnh Sekong. Trên dải Trường Sơn hùng vĩ, lâu nay cuộc sống của đồng bào vùng biên cương đã gắn bó khăng khít với những chiến sỹ biên phòng - những “cột mốc chủ quyền” mang quân hàm xanh.
Xem thêm